Vu Lan không chỉ là một ngày để nhớ về mẹ, mà còn là dịp để mỗi người quay trở về với cội nguồn của chính mình, biết trân trọng những người đang còn bên cạnh và thành kính tưởng niệm những bậc sinh thành đã đi xa…
Tháng Bảy về, tiết thu phân chầm chậm thả những nhịp thở dịu mát xuống đất trời, cũng là lúc lòng người con Phật xao xuyển hướng về mùa hiếu hạnh. Trong giây phút tĩnh lặng thiêng liêng dưới mái già-lam, Đại lễ Vu Lan Báo Hiếu PL.2570 – DL.2026 với chủ đề “Sợi Khói Lặng Thầm” đã chính thức diễn ra tại Viện Chuyên Tu (phường Long Thành, TP. Đồng Nai), đọng lại vô vàn xúc cảm sâu lắng trong lòng chư Tôn đức, đại biểu cùng hàng ngàn quý thiện nam tín nữ Phật tử gần xa.


Vu Lan không chỉ là một nốt trầm trên trang kinh Phật, mà đó là khoảng lặng giữa dòng đời hối hả để mỗi chúng ta dừng chân, soi rọi lại lòng mình và tìm về cội nguồn yêu thương.
Phần I: Nghi thức khởi đầu và tỉnh tâm
Một hồi chuông chùa ngân vang, trầm ấm và lan tỏa. Âm thanh ấy như xé tan những muộn phiền thường nhật, trả không gian về với nét thanh tịnh vốn có. Toàn thể đại chúng chắp tay búp sen ngang ngực, hướng về Lễ đài để hòa thanh tụng bài Sám nguyện Vu Lan… “Nguyện làm con thảo. Lòng càng áo não. Nhớ nghĩa thân sanh. Con đến trưởng thành/Mẹ dày gian khổ…” lời nguyện của hơn 2000 Phật tử đã hòa thành năng lượng chí thành như chiếc cầu nối đạo vị, dâng trọn tấm lòng hiếu kính lên hai đấng sinh thành, nguyện cầu cho cha mẹ hiện tiền được tăng long phước thọ, cha mẹ quá cố nương nhờ oai lực Tam Bảo mà siêu sinh Tịnh độ.



Phần II: Lễ Cài Hoa Hồng
Đại lễ thêm phần trang nghiêm khi vinh hạnh được đón mừng sự quang lâm chứng minh của Thượng tọa Thích Thiện Thuận – Trụ trì Viện Chuyên Tu, Trưởng Ban tổ chức Đại lễ; Thượng tọa Thích Tâm Ngộ – Trụ trì chùa Quảng Phương; Thượng tọa Thích Đức Minh – Trụ trì chùa Nguyên Phong; Thượng tọa Thích Minh Thể – Trụ trì chùa Qui Sơn; cùng chư Tôn đức Tăng trong Trường hạ Vạn Thiện đồng về tham dự.


Nghi thức bông hồng cài áo bắt đầu khi giai điệu Bông Hồng Cài Áo nhẹ nhàng nổi lên. Những đóa hồng đỏ thắm được nâng niu cài lên ngực áo của những ai may mắn còn mẹ, như một lời nhắc nhở trân quý từng phút giây hiện tiền. Và ở một góc khác, những bông hồng trắng thanh cao lặng lẽ nép mình trên ngực áo ai mất mẹ… Đó là sắc trắng của sự chia ly, nhưng cũng là lòng biết ơn sâu thẳm gửi vào mây trời che chở.
Sau lời diễn văn khai mạc đầy từ bi và ưu tư của Thượng tọa Thích Thiện Thuận, không gian đại lễ chính thức mở ra từng tầng cảm xúc tri ân nghẹn ngào:

Những người mẹ Việt Nam ấy, mẹ không cầm súng bước ra mặt trận, nhưng cuộc đời mẹ lại là cuộc chiến dài nhất, khốc liệt nhất – cuộc chiến của sự đợi chờ và mất mát. Đúng như nhà thơ đã từng viết: “Mẹ hiền ngồi quán chợ liêu xiêu Nhìn mái đầu sương bạc buổi chiềuGió lạnh lùng thổi qua song cửa Đợi đứa con về… đợi bấy nhiêu!”
… Mẹ đã hóa thân thành tượng đài, thành đất đá, thành dáng núi kiên trung để che chở cho hòa bình hôm nay. Mẹ giờ đây như sợi khói bếp chiều muộn, loãng vào hư không, lặng lẽ, không ồn ào, không nắm níu được con bằng xương bằng thịt, nhưng đi đến đâu ta cũng thấy hồn thiêng của các anh và tình yêu của mẹ vương vất giữa đất trời.
Phần III: Sợi Khói Lặng Thầm – Tri Ân Cội Nguồn
Chủ đề “Sợi Khói Lặng Thầm” năm nay không dừng lại ở tình hiếu tử gia đình, mà được nâng tầm thành lòng tri ân sâu sắc gửi đến Mẹ Việt Nam Anh Hùng và các anh linh chiến sĩ. Khoảnh khắc Tượng đài Mẹ Việt Nam sừng sững hiện lên giữa sương khói mờ ảo, cả đạo tràng chìm vào phút mặc niệm lặng sâu. Tiếng khánh vang nhẹ cắt ngang khoảng tĩnh mịch, chư Tôn đức cùng đại diện Phật tử tiến về lễ đài, thành kính dâng những đóa hồng tươi thắm trước chân dung Người Mẹ Tổ Quốc – người đã thầm lặng hiến dâng từng khúc ruột của mình cho hình sông dáng núi.


Không gian nghệ thuật như được khắc họa đầy rung cảm qua những giọng ca vượt thời gian:
Ca sĩ Thanh Ngọc da diết với nhạc phẩm Huyền Thoại Mẹ và hào hùng, nghẹn ngào qua Màu Hoa Đỏ.

Danh ca Cẩm Vân thả vào không gian nốt trầm khắc khoải của Ca Dao Mẹ và Bài Ca Không Quên – một lời thề sắt son của người còn sống với những người đã ngã xuống.

NSƯT Võ Minh Lâm chạm đến đáy tim khán giả bằng bài ca cổ Sợi Khói Lặng Thầm của tác giả Hoàng Song Việt.
Danh ca Thái Châu cất lên những giai điệu tự sự lắng đọng của Mẹ Tôi (Minh Vy) và kết lại bằng nốt nhạc bao la của Hoa Cài Mái Tóc (Thông Đạt).
Đặc biệt, lời giao cảm của Thượng tọa Trụ trì giữa chương trình như một gáo nước tỉnh thức thức tỉnh tâm thức mỗi người con: “Cha mẹ già đi lặng lẽ như bóng hoàng hôn. Đừng đợi đến khi thật giàu có mới nghĩ đến báo hiếu. Bởi vì quỹ thời gian của cha mẹ đã cạn dần như ngọn đèn trước gió…”
Phần IV: Nâng Cánh Ước Mơ – Trọn Đạo Hiếu Hạnh



Đạo hiếu trong Phật giáo không dừng lại ở những giọt nước mắt xót thương hay lời tri ân suông, mà được hiện thực hóa bằng tinh thần từ bi cứu khổ. Ở phần cuối chương trình, ánh mắt mọi người lại rạng ngời niềm hoan hỷ khi Ban Tổ chức cùng quý Thượng tọa trao tận tay những suất học bổng khuyến học ý nghĩa cho các em học sinh nghèo hiếu thảo trên địa bàn tỉnh Đồng Nai. Những phần quà ấy không đơn thuần là sự hỗ trợ vật chất(100.000.000đ), mà là nguồn năng lượng ấm áp gieo mầm thiện lành, tiếp thêm nghị lực cho các em vững bước trên con đường tri thức, trở thành người con hiếu thảo và người công dân có ích.
Đại lễ Vu Lan 2026 tại Viện Chuyên Tu khép lại trong sự viên mãn, hoan hỷ. Ban Tổ chức đã gửi lời cảm tạ chư Tôn thiền đức, tri ân các văn nghệ sĩ, Ban biên tập, tình nguyện viênthầm lặng cống hiến và toàn thể đại chúng Phật tử.
Một mùa Vu Lan nữa lại đi vào lòng người. Sợi khói trầm rồi sẽ tan vào hư không, nhưng “sợi khói lặng thầm” của lòng biết ơn và tình hiếu đạo vẫn sẽ còn cháy mãi, sưởi ấm tâm thức của mỗi người con Phật trên từng bước đường đời.








