Sun, 11 / 2020 4:44 PM | Ban Biên tập

Phần IV: THỀM XƯA, NẮNG CÒN VƯƠNG

Năm 2020, VCT chính thức bị giải tỏa bởi quy hoạch làm đường 46. Thế là đã 20 năm tròn, VCT được gầy dựng lặng lẽ giữa ngôi làng Phật giáo mang tên Vạn Hạnh thân thương này vẫn còn lưu dấu bao kỷ niệm của 18 người từ VCT trên ĐTL xuống tiếp nhận, gầy dựng thuở giao thời của cái mất và cái được. Và cũng trong từng nắm đất, chồi cây nơi này vẫn còn ôm ấp bóng dáng, âm vang tiếng nói cười, lời tụng kinh của 120 người đã từng đến xuất gia tu học.

Giờ, may mắn thay, vẫn còn đó những người giữ chí nguyện ban đầu, một lòng tịnh tu quyết cầu giải thoát và thừa hành Phật sự trong môi trường nghiêm khắc của tu viện kín đã 30 năm Sư ông vun đắp. Nhưng, cũng đã có rất nhiều người rời khỏi tổ ấm VCT này, làm mây lang thang bay khắp bốn phương trời với nhiều hình thái: có người đã mãi mãi vào nhà đức Từ phụ, an nghỉ giấc ngàn thu; có người tiếp tục theo học tại các Phật học viện hay các tự viện khác để thỏa chí nghiên tầm Thánh điển; có người dấn thân hành đạo mong tô bồi hạnh nguyện lợi sanh, nhận nhiệm vụ trụ trì nơi hẻo lánh; có người an thân bằng cách lập am thất chỉ mong “tự thiện kỳ thân”; có người vì không thể khép mình trong Thiền môn quy củ nghiêm khắc nơi này mà dong thuyền sang bến khác, mong tìm chút thoải mái; và cũng có người thu mình ẩn thân “chờ thời” để tung cánh chim bằng chấp nhận lao thẳng vào phong ba. Điều đáng tiếc, đã có nhiều người tan chảy vào dòng xoáy cuộc đời, gửi lại áo tu, gửi lại ân tình và bao kỷ niệm cho ngôi chùa bé nhỏ đầy thân thương này.

Như vậy, chặng đường 20 năm qua đã có 120 người con từ mọi miền của đất nước đến làm khách lữ hành qua đò trên bến sông VCT, con đò xưa vẫn còn đó tiếp tục việc đón đưa lữ khách sang sông như một lời nguyền, mà ông lái đò cứ mãi băn khoăn rời xa nơi gắn bó để đến một bến sông mới tiếp tục miệt mài dưới gió sương, lòng còn nhớ những lữ khách qua sông không một lần trở lại, mà miệng vẫn ngân nga câu hát để tự an ủi mình: “Đón đưa bao kẻ sang sông, nhớ quên mặc kệ, vẫn ông chèo đò”.

Lòng cứ tưởng bao lớp người đến đi thì ngôi chùa nhỏ vẫn còn ở lại nguyên vẹn như vẫy gọi, trao gởi ân tình cho kiếp đời lữ thứ; nào ngờ, dòng thời gian vẫn nghiệt ngã đi qua cuốn theo bao biến dịch thăng trầm, khiến ngôi chùa nhỏ VCT này cũng tan vào khói trắng, gợi lại trong tim các thế hệ chư Tăng bóng hình những hàng cau lả ngọn, tàu lá rủ xuống nhỏ lệ như thầm thì lời từ biệt. Tất cả chỉ còn lại ký ức một thời truân chuyên mà ngọt ngào, giản dị mà oai hùng, vất vả mà hoan hỷ của những ai từng đến tham vấn, tu học dưới mái già-lam VCT.

Lặng nhìn từng chiếc lá bay
Cũng về với đất buồn thay phận đời
Đến đi vướng bận kiếp người
Đời là huyễn mộng vương rơi bên thềm.

Từ nay,

Tạ từ xuôi ngược bể dâu,
Tạ từ danh tướng sắc màu thế gian.
Non sâu đã lặng tiếng đàn,
Đêm đêm nguyệt trúc gió ngàn vô thanh…

Xin được làm hạt đất
Để ươm mầm sự sống,
Đất lượng cả bao dung
Ôm ấp lấy vạn loài.
Xin được làm cánh hoa
Để tô sắc cho đời,
Hoa thơm không cố ý
Chỉ tỏa ngát trùng khơi.
Và xin được làm gió
Thổi tan mọi ưu phiền,
Gió thầm thì nhắn gởi
Khúc tự tình thiên thu.

Tàn thu buốt lạnh gió lay,
Lên non còn nhớ mộng ngày ta x
ưa.
Cánh chim phiêu bạt bao mùa,
Chợt nghe vọng tiếng gió lùa sang sông.

Đời tang bồng mấy ai nợ tri kỷ,
Kiếp phù sinh tham chấp cũng xuôi dòng.
Những mong,
Kẻ vô tình học lấy câu nhân nghĩa,
Người nhiệt huyết thêm lớn hạnh anh nhi.
Để trần duyên không lụy,
Cho phỉ dạ xuất trần.

Ngón tay điểm bóng trăng huyền
Qua bờ h
ư ảo thả thuyền sông trôi
Ngàn năm mây nước bên trời
Thiên thu tự tánh vỡ lời h
ư không./.

(Viết xong tại Nhà Rơm lúc 01:20 ngày 07/01/2015, viết lại có bổ sung lúc 11:00 ngày 10/03/2020.)

TT. Thích Thiện Thuận

Bài viết cùng chuyên mục