Mon, 09 / 2020 7:34 PM | Ban Biên tập

Phần II: NHỮNG NGÀY THÁNG QUA 

Vậy đó, những ngày tháng của 20 năm qua, đại chúng VCT vẫn tu học với công khóa miên mật xưa nay “trú dạ lục thời” dưới bóng cây rộn tiếng chim, vẫn đều tay đưa chổi quét lá mỗi buổi sáng tinh sương, vẫn thầm thì kinh kệ hôm sớm bên dòng đời nghiệt ngã, vẫn còn đó dáng ai ngồi thả hồn theo làn khói của giếng lá trong sân khu thiền thất…

Đèn khuya ai bước bâng khuâng
Thoảng trong hiu hắt lưng chừng bến mê
Trăng xưa gió nhắn mây về
Nghe trong tâm khảm lời nguyền hanh hao
Chuông khua tỉnh mộng ba đào
Lời kinh trầm bổng trôi vào vô dư
Dế buồn cất tiếng kêu đêm
Trúc lay gió động bên thềm sao rơi.

Ai có ngờ, nơi đồng hoang ngày xưa nay đã thay bằng Phật điện nghiêm trang, Tăng xá kiên cố; đất bạc màu thuở nọ um tùm cỏ dại, nay đã được phủ kín bằng tăm tắp những hàng cây phủ bóng quanh năm, rặng cau vươn thẳng ngút trời xanh. Từng ấy năm chẳng là gì so với dòng biến dịch nhân thế, nhưng 20 năm cũng không phải là chuỗi thời gian ngắn ngủi để con người biết đếm được tóc xanh phai màu. Rồi đây, ngôi Phật điện này cũng phải ngậm ngùi lùi bước để nhường lại mặt bằng khơi thông đại lộ 46, đức Bồ-tát Quán Thế Âm tĩnh tọa trên đồi Tự Tại cũng phải hóa thân vào cơn biến dịch mà dạy chúng sanh hiểu thêm câu “tức không tức sắc”.

 

(còn tiếp …)

Bài viết cùng chuyên mục