Thu, 04 / 2020 4:33 PM | Ban Biên tập

Phần II: NHỮNG NGÀY THÁNG QUA

Cuối tháng 10 năm 1999, được sự trợ duyên của Ni sư Thích nữ Tâm Nguyệt (Trụ trì chùa Phổ Hiền), VCT nhận mảnh đất đối diện Kiều Đàm ni viện, tọa lạc tại làng Vạn Hạnh có diện tích 3.018 m2. Đầu tiên, nhìn cảnh một đám cỏ đuôi chồn mọc um tùm chẳng thấy đâu là đất, các Thầy phải tập trung dọn cỏ phát hoang gần nửa tháng ròng, khi ấy mới chính thức thấy được mảnh đất này là một khu vườn cây ăn trái sau: 10 cây mít, 4 cây điều cổ thụ, 45 cây xoài cát cao ngang đầu người, 12 cây nhãn sum suê, 20 cây đồng mứt và 10 cây quýt đường trái nhiều vô kể, 40 cây chanh, 2 bụi chuối, 3 cây lý, 2 cây dừa, 3 cây ổi xá lị, và đặc biệt là 1 cây hồng quân trĩu trái luôn thu hút đông đảo các chú dù cành đầy gai nhọn. Dọn cỏ phát hoang nơi này đầy kỷ niệm với ong đốt mặt sưng vù, tay phồng nước vì cuốc, mặt nám sạm vì phơi nắng… nhưng ai cũng hân hoan với tinh thần của người mở cõi, mở ra một chặng đường mới đầy gian nan và hứa hẹn.

Thoạt đầu, các Thầy họp lại để định hình sẽ làm gì trên khu vườn này. Đại chúng thống nhất làm theo ý chỉ của Sư ông là kiến tạo khu tịnh tu đơn giản cho các Thầy muốn hạ thủ công phu. Gian nhà sàn có diện tích 25 m2 dựng lên bằng khung sắt, vách gỗ bìa, mái lợp lá dừa đơn sơ này được làm vào đầu tháng 10 năm 1999. Đây là công trình đầu tiên của VCT. Ngày đó VCT sinh hoạt theo đường hướng nông thiền, các Thầy phải làm rẫy trồng rau và thanh long đem ra chợ bán đổi lấy thức ăn và mua các nhu yếu phẩm khác, nên tài chánh của chùa dường như là không có dư. Chính vì thế, tôi, các Thầy Thiện Thông, Thiện Thắng, Chơn Tánh, Minh Phước, Minh Tịnh, Nhựt Chí, Thiện Lộc, Thiện Thành, Thiện Thanh, Thiện Nhựt, Thiện Lực, Thiện Thân, và các chú tiểu Thiện Chương, Thiện Hạnh, Thiện Khai… phải dốc toàn lực để tham gia làm phụ cho đỡ tốn tiền công thợ, vậy mà chi phí hoàn thiện gian nhà sàn này và một nhà vệ sinh nhỏ bên cạnh là 16 triệu đồng (tương đương 04 lượng vàng), số tiền này quá lớn so với những gì VCT đang có. Công trình đầu tiên này đánh dấu bước sơ khai với tên gọi dễ thương và dí dỏm là “Tuyệt tình cốc”. Sư ông chính thức xuống ở gian nhà sàn này sau khi hoàn thiện có Thầy Thiện Thanh theo làm thị giả, đại chúng vẫn còn ở VCT trên khu Đại Tòng Lâm và mỗi buổi đem cơm cho Sư ông. Nhưng 3 tháng sau thì chúng tôi được Sư ông cho về ở căn chòi lá này, thật chẳng thể tìm đâu bình an và thơ mộng hơn khi được nằm gối đầu trên sách mà ngắm trăng soi vào tận hiên nhà.

Nằm đây ta ngắm mây trôi,
Gửi thiên thu cả nụ cười hư vô.

Chừng ấy người thôi, lớp người đầu tiên của VCT đặt chân đến mảnh đất này vẫn kiên tâm ròng rã đối diện phong sương tuế nguyệt với hạnh nguyện tạo dựng pháp tràng, xiển dương diệu nghĩa nơi đồng hoang cỏ dại này.

Xét thấy sự bất tiện trong sinh hoạt vì không có chỗ tụng niệm, nấu nướng… nên đại chúng quyết định chọn khu đất đang trồng cây đồng mứt làm tiếp một gian nhà đơn sơ móng đá, mái lá, vách khung tre, lót gạch men có diện tích ngang 14 m rộng 8 m. Gian nhà này chia làm 3 gian nhỏ, từ ngoài nhìn vô: gian giữa thờ Phật để lễ bái tụng kinh; bên trái là chỗ ở cho 4 người gồm Sư ông, thị giả Thiện Thanh và hai Thầy Thiện Lộc, Thiện Thăng; bên phải là trai đường cho đại chúng có nơi tử tế ăn cơm. Và ngay bên trái phía sau là dựng lên một chái bếp nhỏ đủ để nấu ăn và một khu sàn nước nhỏ dưới tàn cây xoài rợp bóng. Cũng chừng ấy người, và cũng chẳng có tiền, may nhờ vài gia đình Phật tử người thân của Sư ông ủng hộ một phần kinh phí và Sư bà Trụ trì chùa Kiều Đàm cho 50 cây tràm mới dám bắt tay làm nhà, nhưng cả đại chúng phải làm tất cả việc đào móng, trộn hồ, vác đá, dầm nền, đốn cây, khuân gạch, lợp lá, đóng vách… chỉ thuê có hai người thợ hồ xây chính thức và hai người thợ mộc làm sườn nhà mà thôi. Căn nhà này xây gạch thấp 1 m phần dưới, bên trên làm song cửa bằng cây tầm vông và vách bằng phên tre, mái lợp lá dừa, nền lát gạch men rất mát và đơn giản. Căn nhà này hoàn thành sau 3 tháng thi công, chỉ vì eo hẹp tài chánh quá.

Ngày ấy, tính hết căn nhà này thì thầy trò VCT phải huy động mọi nguồn lực để hoàn tất vào ngày 12/3/2000 với tổng số tiền là 30 triệu đồng – gần 8 lượng vàng đó trời ơi! Những ngày đó, huynh đệ chúng tôi phải trồng rau cải, chăm sóc rẫy thanh long, vun tưới vườn mãng cầu để bán mà tự túc chuyện sinh hoạt trong tu viện kín với tôn chỉ nông thiền, không làm gánh nặng cho bà con Phật tử thời buổi kinh tế đất nước khó khăn chung, thì đây là số tiền quá lớn đối với thầy trò VCT.
Rồi, chúng tôi cũng làm được một buổi tiệc đơn sơ để ăn mừng trong ngày chính thức an vị Phật – một tấm ảnh Phật trên lịch được cắt ra ép giữa khung kính tôn trí trên bệ thờ bằng gỗ tràm đóng vội, vô cùng nhẹ nhàng và sáng tạo, ấn tượng và dễ thương, để tại mái lá này, cũng nhịp mõ hồi chuông sớm chiều âm vang trong mưa nắng:

Lời kinh hiện bóng trăng ngàn,
Vườn tâm hé nụ đá vàng trổ bông.
Người đi trong cõi sắc không,
Hành trang chỉ chút nắng hồng trên vai.

Sau đó một tuần, chúng tôi lại bắt tay vào làm nhà bếp và nhà vệ sinh, nhà tắm để kín đáo hơn trong nấu nướng, sinh hoạt. Căn nhà bếp nền đất, vách lá, mái tôn xi măng được cấp tốc dựng lên với diện tích ngang 3 m dài 3 m trong hai ngày công của mười huynh đệ. Bên cạnh là cái hồ nhỏ chứa được 4 khối nước và một khuôn sân nhỏ khoảng 4 m2 dùng làm sàn nước rửa chén, giặt đồ. Ngay bên cạnh là khu nhà vệ sinh với 4 phòng xây tạm bằng xi măng, cửa thiếc, mái tôn xi măng. Tất cả đều thô sơ như không còn gì thô sơ hơn nữa, nhưng nó là thành quả của sự nỗ lực, chắt chiu và cố gắng của thầy trò trong chuỗi ngày đầu gian khó. Song song với căn nhà 3 gian này, đại chúng cũng bỏ nhiều công sức làm gian nhà khách đơn sơ bên phải giữa đất ngay khu vườn nhãn có diện tích ngang 6 m rộng 4 m, mái lá đơn sơ. Trước nhà khách là gốc điều già xòe tán rộng che mát cả khoảng sân, điểm thêm sự nhẹ nhàng, thanh thoát của gian nhà khách không vách.

Đến đầu năm 2000, buổi chiều mùng 10 Tết nguyên đán, cố HT. Thích Đồng Huy – Khai sơn Tu viện Vạn Hạnh, HT. Thích Quảng Hiển – Khai sơn chùa Hộ Pháp và cố HT. Thích Nguyên Trực – Khai sơn chùa Từ Nhãn đến VCT bàn luận với Sư ông về dự án xây dựng một ngôi Đại tự giữa khu đất Đại Tòng Lâm, dự kiến sẽ xây ngay trên phần đất của VCT để xứng tầm với một trung tâm đào tạo tăng tài cả nước thời bấy giờ. Chẳng nghĩ ngợi gì, Sư ông đồng ý với chủ trương của Ban Quản trị Đại Tòng Lâm mà Sư ông làm Thủ quỹ, quyết định nhường lại 4 héc-ta đất của VCT cho Giáo hội để quy hoạch xây dựng Đại tự, dời VCT đến mảnh đất này.

Sau đó 3 ngày, nhận sự chỉ đạo của Ban Quản trị Đại Tòng Lâm, TT. Thích Tâm Phát – trụ trì chùa Bửu Thiên ở Mỹ Xuân đã kéo người đến rào kẽm gai vây kín quanh khu đất Đại Tòng Lâm làm cho VCT và một số chùa thất khác không có đường để đi. Đại chúng buồn cho cách cư xử thiếu tình người ấy, nhưng Sư ông thì bình thản vì không bận lòng chuyện được mất, bại thành. Kể từ đó, VCT mở ra một chặng đường đầy gian nan khó nhọc cho việc kiến tạo một ngôi chùa bắt đầu từ những đôi tay trắng, chỉ có tấm lòng của khoảng 20 thầy trò chưa tan được nỗi buồn lo thả theo gió núi mây ngàn trên ngôi làng Phật giáo mang tên Vạn Hạnh.

(còn tiếp …)

Bài viết cùng chuyên mục