Một chiều nọ, tôi quét nhóm lại ít lá vàng rơi buổi sớm. Sư phụ về Đất Mới, tôi cúi đầu đảnh lễ, mắt luôn dõi theo. Sư phụ đến nhà Tổ, đi dọc theo mé hiên, kề chiếc thuyền độc mộc, vài ba đóa sen nở đong đưa theo gió lay với dáng thư […]

Một chiều nọ, tôi quét nhóm lại ít lá vàng rơi buổi sớm. Sư phụ về Đất Mới, tôi cúi đầu đảnh lễ, mắt luôn dõi theo. Sư phụ đến nhà Tổ, đi dọc theo mé hiên, kề chiếc thuyền độc mộc, vài ba đóa sen nở đong đưa theo gió lay với dáng thư thái trầm mặc; chắc Sư phụ nhớ Sư ông, còn vài ngày nữa là Lễ Đại tường Sư ông rồi! Mỗi lần đến và đi, Sư phụ đều thắp hương vái lễ Sư ông, những chuyến đi nước ngoài lần nào Sư phụ đều đến Tháp sư ông thắp hương đảnh lễ. Thời khắc đó con nao lòng kính cảm! Đạo hiếu thiêng liêng nghĩa tình ân sư Thầy Tổ! Bạch Sư phụ: “con cảm ơn Người!”

Xin cho con trân quý kính tặng Sư phụ bài thơ:

THUYỀN ĐỜI

Nở tươi mấy đóa sen hồng,
Thuyền đời chở cả dòng sông quê nhà.
Chiều chiều chuông đổ ngân ngân,
Thuyền đời cứ mãi lo xa, lo gần,
Thuyền đời chẳng quản chi thân,
Cứ mãi lo trần, gạn đục khơi trong.
Thuyền ơi! Con được qua sông,
Bến mê bão táp gió giông qua rồi,
Nhìn Thuyền, con quá bồi hồi,
Thương cho Thuyền quá, bến đôi một dòng.
Sông ơi, sông có hiểu không?
Khách ơi, khách có nao lòng Thuyền chăng?
Một mai gác mái ngắm trăng,
Thuyền ơi! Thuyền mãi trong ngần hồn thơ.

Lễ Đại Tường của Sư ông sắp đến. Chúng trong Viện Chuyên Tu lo sắp xếp dọn dẹp ngăn nắp. Nơi tháp trang trí đèn, hoa, quả. Đêm tưởng niệm diễn ra trong không gian tĩnh mịch, Sư phụ cùng quý Sư chú dâng lời tác bạch trước Tịch Quang bảo tháp. Nối tiếp sự nghiệp của Sư ông, Sư phụ vẫn còn gặp những chướng duyên, thời gian dần qua mà công trình xây dựng nơi Đất Mới này chưa thực hiện được. Niềm khắc khoải canh cánh bên lòng, Sư phụ dập đầu đảnh lễ Sư ông. Nước mắt thổn thức lòng của Sư phụ lại rơi! Rồi cảm xúc qua lời kính nhớ của thầy Thiện Long, thầy đã có nhiều thời gian sống gần gũi bên Sư ông và được sư ông cận kề dạy dỗ từ đi đứng, ăn uống, ngủ nghỉ đến giờ giấc học hành. Trắng đêm qua, thầy cùng chú Thiện Ngộ nằm ngủ ở tháp Sư ông, hai người ngủ không mùng, mền chăn chiếu, để cảm nhận cái lạnh của những ngày sắp cuối đông. Hai người đã thẩm thấu được nơi mộ tháp lạnh giá, Sư ông vẫn nằm đây nhưng Sư ông luôn hiện hữu trong tâm thức đệ tử Viện Chuyên Tu với lời bình dị, từ tốn răn dạy chúng con tiến tu đạo nghiệp.

Phật tử Diệu Tịnh (Long Thành) có hơn mười năm được Sư ông chỉ dạy bảo ban, cũng chừng năm ấy, Diệu Tịnh luôn gắn bó với Viện Chuyên Tu. Vùng đất mới Lộc An này, cô Diệu Tịnh là một trong những vị hộ pháp nhiệt tình, đắc lực của Viện. Giờ phút thanh tịnh cô liêu nơi Bảo tháp, Diệu Tịnh thổn thức lòng trước bao nhiêu trăn trở mà Sư phụ lo toan. Sư ông quảy dép về Tây, còn bao nhiêu việc Sư phụ chưa thuận duyên để thực hiện hoài bão mà Sư ông hằng mong, để một mái già-lam ổn định cho chúng Tăng tu tập, Phật tử tu hành! Rồi trong hàng Phật tử tại gia, thỉnh thoảng cũng có bao điều nan giải, thậm chí có những nhóm người tà kiến gây mâu thuẫn, đả kích nhau hòng có âm mưu xấu để làm cản trở sự nghiệp Hoằng dương Phật pháp của Sư phụ.

Nước mắt con rơi rơi, hòa vào bao nỗi niềm thổn thức vây quanh. Vầng trăng thượng tuần giữa rừng sao nhấp nhánh như ánh mắt của chư Thiên long bát bộ, hộ pháp thần vương luôn hộ trì cho Sư phụ chúng con dồi dào sức khỏe; cho quý thầy, quý chú an lạc tinh tấn tu hành, Chuyên Tu viện sẽ được xây dựng khang trang và hoàn thành một ngày không xa lắm!

Chuỗi thời gian đi qua, theo ngày tháng những gì còn đọng lại nơi bộ nhớ của trung khu thần kinh. Giờ có dịp để bày tỏ trên từng trang giấy nhỏ này. Vẫn biết có ai thích đọc và rảnh đâu mà họ đọc, hơn nữa, nội dung này nó đâu đâu, đọc để làm gì? Riêng tôi nghĩ, quán trọ này lần lượt cũng bao người đã rời, họ ra đi vì đủ lý do, chỉ có Sư phụ còn ở lại! Giờ, ngôi chùa cũ Viện Chuyên Tu tại làng Vạn Hạnh cũng lại tan theo gió mây, để lại trong Sư phụ tôi muôn ngàn lo toan, vất vả, trong huynh đệ chúng tôi, ai là người hiểu và đồng hành cùng Sư phụ? Vì tôi thấy, vẫn có người cố tình không muốn hiểu hoàn cảnh này và chọn cách “an toàn” cho bản thân: ra đi. Không biết Sư phụ có buồn nhiều không, nhưng riêng tôi thì, buồn vui xin cùng san sẻ cho nhau, để tình pháp lữ ngày sau còn đọng mãi, để mai này có về cát bụi thì lòng vẫn thanh thản không bị tiếng đời kẻ vong ân, bạc tình.

Quán Trọ vắng,
Khách lữ hành,
Thưa thớt quá.
Vầng trăng nay khắc khoải nhớ trăng qua,
Chừ một trăng thôi, gần hóa ra xa.
Thế mới biết thời gian qua,
Sao tìm lại được!

XIN CÁM ƠN

Nước mắt rơi rơi
Nước mắt cuộc đời
Nước mắt ngàn lời
Cho con được khóc!

Nhìn thầy bạc tóc,
Lòng con thấu đau
Nhìn thầy ra vào
Lòng con ấm áp.

Phong ba bão táp
Con vượt vững đời
Ngày tháng bao lời,
Thầy luôn dìu dắt.

Nguyện tu vững chắc
Đền đáp thâm ân
Chư Phật xa gần
Công ơn Thầy Tổ.

Quốc vương Thủy Thổ
Cha mẹ Bảy đời
Gió mát, mây trời
Cọng rau, ngọn cỏ.

Dòng sông lặng gió
Biển hát rì rào
Muôn vạn lời trao
Ngàn sao lấp lánh.

Chư tiên, chư thánh
Bát bộ thần vương
Quỷ dữ bên đường
Hàng cây rợp bóng.

Chuông chùa ngân đọng
Đường rộng con qua
Rừng xa chim hót
Thánh thót trưa hè.

Cảm ơn hàng tre
Để ta nhớ Nội
Cám ơn nước nổi
Để Ngoại rước về.

Cám ơn cơn mê
Để ta được tỉnh
Cám ơn lời phỉnh
Để hiểu thêm mình.

Cám ơn chút tình
Người thân lưu luyến
Cảm ơn những miếng
Cơm hẩm ngày xưa.

Cám ơn ban trưa
Mo nang mẹ quạt
Cám ơn cô bác
Nội ngoại gần xa.

Cám ơn mái nhà
Anh em quấn quýt
Cảm ơn cam mít
Quả chuối, quả na.

Cám ơn mẹ cha
Cho con căn đủ
Trí huệ tròn đầy
Xuất gia tu học.

Cho con được khóc
Nước mắt muộn màng
Thơ thắm từng trang
Ơn đời quyết trả!

Xin được tha thứ những gì người đọc không vừa ý!

Mạnh xuân Canh Tý, Lộc An bao kỷ niệm!
Thích Thiện Mẫn