Thượng tọa nhấn mạnh:“Sự tồn tại bền bỉ 120 năm của một ngôi già-lam và việc duy trì được 100 khóa tu ‘Sống Tỉnh Thức’ là một minh chứng sống động cho tinh thần ‘Truyền đăng tục diệm’. Đó là nỗ lực không mệt mỏi để giữ gìn một ‘khoảng trời yên’ giữa lòng phố thị, nơi mỗi bước chân tìm về đều được soi sáng bởi ánh đạo vàng.”

Chủ đề: “Tỉnh thức bằng tình người”

Thời gian: 10h00, Thứ Bảy ngày 27/12/2025 (nhằm ngày 08/11 năm Ất tỵ)
Địa điểm: Tu viện Khánh An –
1055/3D Võ Thị Thừa, P. An Phú Đông, TP.HCM

TP. Hồ Chí Minh – Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những cột mốc không chỉ để ghi dấu mà còn để chúng ta cùng nhìn lại tâm mình. Sáng thứ Bảy ngày 27/12/2025 (nhằm ngày 08/11 năm Ất Tỵ), tại đạo tràng Tu viện Khánh An (Quận 12, TP.HCM), hơn 1000 hành giả đã hội tụ về tham dự khóa tu “Sống Tỉnh Thức” lần thứ 100, hòa chung niềm hỷ lạc kỷ niệm 120 năm thành lập Tu viện (1905 – 2025). Trong không gian thiêng liêng ấy, Thượng tọa Thích Thiện Thuận đã quang lâm và chia sẻ thời pháp thoại với chủ đề: “Tỉnh thức bằng tình người”.

Mở đầu buổi pháp thoại, Thượng tọa Thích Thiện Thuận đã gửi lời chúc mừng chân thành đến Thượng tọa Trụ trì Thích Trí Chơn và tăng thân Tu viện Khánh An. Thượng tọa nhấn mạnh:“Sự tồn tại bền bỉ 120 năm của một ngôi già-lam và việc duy trì được 100 khóa tu ‘Sống Tỉnh Thức’ là một minh chứng sống động cho tinh thần ‘Truyền đăng tục diệm’. Đó là nỗ lực không mệt mỏi để giữ gìn một ‘khoảng trời yên’ giữa lòng phố thị, nơi mỗi bước chân tìm về đều được soi sáng bởi ánh đạo vàng.”

Bằng chất giọng truyền cảm và lối dẫn dắt gần gũi, Thượng tọa đã khơi mở khái niệm Tỉnh thức một cách sâu sắc:

  • Tỉnh là Tuệ (trí tuệ), Thức là Biết (nhận thức). Tỉnh thức chính là cái Biết trên nền tảng của tuệ giác.
  • Tu tập tỉnh thức không phải để gặt hái những kiến thức khô khan nhằm phán xét thế gian, mà là học cách để tâm mình luôn trong sáng, nhận diện mọi sự vật đúng như bản chất của chúng.

Thượng tọa nhắc nhở đại chúng rằng:“Mọi phương tiện tu tập như tụng kinh, lễ Phật hay công tác từ thiện xã hội đều là những cánh cửa dẫn ta vào vườn tâm tỉnh thức. Nếu thiếu đi sự tỉnh thức, tất cả chỉ là những hình thức bên ngoài.”

1.    Tình người – Chất liệu Nhân văn

Điểm cốt lõi mà Thượng tọa muốn gửi gắm chính là sự dung hòa giữa Trí tuệ và Tình thương. Ngài khẳng định: “Người tu mà thiếu tình người thì người đó chưa chạm được vào mạch sống của đạo Phật.”

  • Sự thấu hiểu và bao dung: Thượng tọa khuyên hành giả đừng biến sự tỉnh thức thành một “thước đo” khắt khe để phán xét lỗi lầm của người khác. Khi thấy một bạn đồng tu ngủ gật hay vụng về, thay vì khó chịu, hãy khởi lòng trắc ẩn để thấy nỗi nhọc nhằn mưu sinh hay những hạn chế của một kiếp người. Bởi lẽ, tu là để thấu hiểu, và khi thấu hiểu đủ sâu, tình thương sẽ tự khắc đong đầy.
  • Bài học từ Đức Thế Tôn: Thượng tọa dẫn chứng hình ảnh Đức Phật, một bậc đại giác ngộ nhưng chưa bao giờ rời xa tình người. Dù đã là bậc Chánh Đẳng Chánh Giác, Ngài vẫn tìm những vị thầy cũ, những người bạn đồng tu năm xưa để chia sẻ hương vị giải thoát. Ngài trở về quê hương, dùng sự tĩnh tại của mình để độ hóa vua cha và dòng tộc. Hình ảnh Đức Thế Tôn khiêm cung đi khất thực giữa kinh thành xưa không chỉ là sự buông bỏ bản ngã, mà còn là sợi dây kết nối âm thầm của tình thân, giúp vua cha nhận ra vẻ đẹp giải thoát ẩn sau dáng hình của một người con đã thành Phật.

2.    Sống Tỉnh thức giữa đời thường

Khép lại bài giảng, Thượng tọa cũng nhắn nhủ đại chúng về việc thực hành chánh niệm trong từng nhịp thở của đời sống:

  • Tránh cực đoan: Không chạy theo những ảo tưởng về sự tu tập để chứng quả “cấp tốc”.
  • Tỉnh thức từ điều nhỏ nhất: từ bữa ăn (xét ngũ quán) đến sự nhẫn nại khi đối diện với những người cá tính khác biệt. Hãy nhận diện cơn giận bằng sự tỉnh táo và chuyển hóa nó bằng hơi ấm của sự cảm thông.
  • Khi ta nhìn đời bằng đôi mắt tỉnh thức và trái tim tình người, mọi nghịch cảnh sẽ trở thành chất liệu của sự giác ngộ, giúp đời sống gia đình và đạo tràng trở nên hài hòa, ấm áp.

Thời pháp thoại khép lại, nhưng dư âm vẫn còn vang vọng như tiếng chuông đại hồng chung thức tỉnh lòng người. Thông điệp “Tỉnh thức bằng tình người” nhắc nhở chúng ta rằng: Mục đích cuối cùng của sự tu tập không phải để trở nên cao siêu, mà là để trở về với bản tánh chân thật, nơi Trí tuệ và Tình thương luôn song hành.

Rời Tu viện Khánh An, những người con Phật ra về mang theo hạt giống tỉnh thức và một trái tim rạng ngời hơi ấm. Những bước chân ấy đi vào nhân gian biến động với một tâm thế mới, tâm thế của những người đang sống trong suối nguồn ấm áp của tình người và ánh sáng của tuệ giác.