Tue, 01 / 2019 9:09 PM | Ban Biên tập

Trong thoáng chốc, một mình lạ lẫm nơi bệnh viện, những giáo nghĩa của thầy từng dạy chợt tuôn ra, những bài học cuộc sống mà nó từng trải nghiệm chợt ùa về, nó dường như được tiếp thêm năng lượng để vực dậy tất cả. Vết rắn cắn mới đây có xá gì so với những “vết cắn” của những “con rắn” mà nó từng bị, thế thì sao nó phải gục ngã, phải thất thỉu?

Hôm nay, tự nhiên tâm nó nổi loạn, nó hết muốn tu, nó muốn ra đời, nó muốn làm một người bình thường để tha hồ được tung tăng khắp phố phường, được ăn đồ mặn, được diện quần áo màu sắc chứ không phải là màu nâu tối tăm hay màu lam nhạt nhẽo. Trời ạ, nó chán cái cảnh trong chùa lắm rồi ấy, suốt ngày cứ phải lóc cóc leng keng ba cái chuông mõ, quần áo thì lượm thượm, chẳng ưng tý nào. Đúng rồi, nó phải quyết tâm ra đời, nó còn tương lai ở phía trước. Nó tài giỏi lại chịu cố gắng, thế nào ra đời ắt cũng phải làm quan to, không thì cũng là doanh nhân giàu có. 

Nghĩ là làm, nó ra trước tượng Ngài Quan Âm rồi chắp tay nói: “Chào Ngài! Con về. Ngài ở lại mạnh khoẻ”. Ngài Quan Âm chỉ im lặng, mỉm cười nhìn nó. Hình như Ngài Quan Âm của nó dù hoàn cảnh nào, Ngài cũng im lặng mỉm cười được. Nó đã sửa soạn xong vài vật dụng cá nhân mang theo, còn quần áo thì nó để lại chùa hết (chứ mang đồ tu về làm gì?). Nó quải ba-lô lên vai rồi bước ra cổng, lần này không như những lần đi trước, lần này có thể nó đi và sau này sẽ quay lại với hình dạng khác (chắc chắn là sẽ đẹp trai hơn, tóc vuốt keo các thứ). Nó đứng thật gần Ngài Quan Âm, nhìn Ngài, tự nhiên nó rưng rưng, nghèn nghẹn. Không phải nó nuối tiếc, mà là nó sợ Ngài buồn khi nó bỏ Ngài mà đi. Nó lấy tay quệt ngang vài giọt nước mắt trong một thoáng yếu lòng, rồi nhoẻn cười: “Ngài yên tâm, lần sau con về sẽ dẫn thêm bồ của con nữa, bảo đảm đẹp lắm luôn. Ngài sẽ không những có một đứa con này, mà Ngài sẽ có thêm một đứa con nữa”.

Nói xong rồi nó quay người bước đi! Bỗng “BỤP”! Ôi! Ba mẹ ơi! Nó nhìn xuống và phát hiện nó vừa đạp lên thứ gì! Chưa kịp hoảng hồn vì con rắn xanh lè bên dưới, nó đã bị nó quay đầu cắn phập một cái. Nó quơ chân hất nó văng ra xa trườn đi mất. Nó ngồi xuống ôm chân và la toáng lên để mọi người trong chùa ra cứu. Nhanh chóng, cả đám người phóng ra buộc ga-rô rồi xách nách nó lên xe đèo ra bệnh viện. Trong thoáng chốc, nó giật mình “Có phải tại nó sanh tâm tà muốn bỏ tu nên khiến bị vậy?”. Bởi mới nói, tâm đã tà thì có đứng sát ngay dưới chân Phật, Bồ-tát thì cũng không ai cứu được.

Nó được đưa vào bệnh viện trong tình trạng mê sảng và vết cắn bắt đầu thâm tím. Phải rất lâu sau nó mới tỉnh dậy trong yếu ớt.

Chiều hôm đó! Có thằng em vào thăm, nó nói: “Bác sĩ kêu anh phải ăn trứng để mau hồi phục. Có gì lát em chạy ra đường mua giùm anh mấy quả trứng nướng. Mấy năm trời đi qua mấy chỗ bán trứng thấy người ta bán mà có dám mua đâu, giờ bác sĩ “ép phải ăn”, nên nhớ sực”. Thằng em nhìn nó nhợt nhạt nên xót, nên phóng đi mua ngay trước giờ bệnh viện đóng cửa. Hắn nghĩ thầm” “Công nhận nhờ bệnh mà cả khối người lo cho. Có hết cũng ráng nằm lại đây dài dài thì muốn ăn gì sẽ có dâng tận miệng”.

Một lát sau thằng em quay về, nhưng không có quả trứng nào hết. Nó bực bội nói: “Bộ mày sợ tội hả? Tao ăn tao mang tội nè! Mà bác sĩ kêu chứ tao có muốn ăn đâu”. Thằng em buồn hiu: “Không phải em không muốn mua mà sợ anh ăn vô rồi bệnh nặng hơn, em xuống đó sớm nên chưa ai dọn ra bán, em chạy đi hỏi xe ôm thì người ta chỉ vào con hẻm kia ngay chỗ mấy người bán ở. Anh không tin đâu, em chạy vào rồi nhưng quay xe chạy ra. Trứng gà ung với hư rồi mà nó trộn với trứng gà mới, để ra cả thau vậy đó rồi bỏ bột gì trắng trắng, thêm tý bột ngọt, muối, xong khuấy lên, sau đó lại dùm bơm tiêm tiêm vào vỏ trứng cũ rồi nướng. Mình mua toàn là nó nướng sẵn rồi, chứ có biết nó chế biến dơ vậy đâu.” Nghe thằng em nói, nó chỉ biết im lặng. Nó vào chùa lâu quá rồi, với lại vào từ nhỏ, nên đâu có nghĩ ngoài đời phức tạp vậy đâu. Vì đồng tiền mà họ lừa lọc nhau, kiếm lời bằng cách hại nhau, thậm chí giết chết nhau bằng những thức ăn bẩn như thế. Nó ngao ngán: “Vậy thì nếu ra đời, lỡ nó không được trọng dụng, không quyền thế, không danh lợi, thì nó cũng phải cạp đất mà ăn, rồi thì nó cũng biến chất, cũng phải lọc lừa để sống như thế hay sao? Đừng nói hai chữ “lương thiện” khi bước vào đời mưu sinh. Người ta hơn thua nhau từng một hai trăm đồng cho 1 gói mì tôm để giành giựt nhau mối lái, người ta trả giá từng ngàn một cho một bó rau muống dù biết người bán lãi chưa đến hai ngàn”. Nó chợt thấm thía cái câu “Bát cơm trắng đẫm mồ hôi tín thí, chiếc y vàng đầy nước mắt đàn na”. Ngoài đời người ta tranh nhau từng đồng để có miếng cơm manh áo, còn nó tu không ra gì, mới chút chán đã muốn bỏ tu, trong khi không nghĩ suốt ngần ấy năm cơm đâu nó ăn, đồ đâu nó mặc. Vậy mà có lần người ta “lỡ” cúng gạo không ngon, cơm nấu ra không nở, nó quẳng đũa chê khó nuốt, xách xe ra ngoài ăn tô phở chay. Vậy mà có lần người ta “lỡ” cúng vải không xịn, áo may xong mặc vào không mát, nó bỏ xó rồi tỉnh bơ “tiếc chi vài trăm may đồ mới mà phải mặc thứ này”. Vậy mà có lần người ta “lỡ” nghèo quá, Tết lên chùa mừng tuổi chẳng bao nhiêu, nó bĩu môi “Tiền ít mà để cái bao bự chảng”. Hoá ra, một ngàn của người ta “cung dưỡng” cho nó cũng đâu phải là dễ, cũng phải đắn đo, nhịn ăn lắm mới dám “cúng” chứ. Vậy là, nó tu mấy năm trời mà có phước gì đâu, toàn trả nợ cho tín thí. Thế mà lúc nào nó cũng giả trang thiền tướng “tôi đây tứ đại giai không”. Không gì chứ, không nhận cúng dường tại chỗ thôi, chứ đám tang xong cũng dặn hờ “gia đình nhớ lên chùa lễ Phật cầu siêu nha”, rồi thì người ta cũng gửi chút ít để hương khói trong chùa. Ngẫm cho kĩ, tu như nó giờ mắc nợ ngập đầu, cởi chiếc áo nâu ra thử hỏi mặc chiếc áo màu sắc vào có giúp đời nó sáng sủa hơn không? Nó hổ thẹn nhìn thằng em, nước mắt chảy.

Thằng em nhìn nó nói “Thôi mà anh. Em nói không mua ở ngoài chứ đâu có nói là sẽ không làm ở nhà mang lên cho anh ăn đâu. Tự nhiên khóc vậy? Hồi đó giờ có ăn đâu mà giờ không có rồi khóc?”. Nó nhỏ tiếng: “Thôi, tao không ăn trứng nữa. Tao tu thì Phật độ hết bệnh thôi.” Thằng em năn nỉ: “Thôi mà, lại hờn dỗi rồi. Mai em nướng ở nhà rồi mang vô cho anh.”

Thằng em chào nó ra về. Trong thoáng chốc, một mình lạ lẫm nơi bệnh viện, những giáo nghĩa của thầy từng dạy chợt tuôn ra, những bài học cuộc sống mà nó từng trải nghiệm chợt ùa về, nó dường như được tiếp thêm năng lượng để vực dậy tất cả. Vết rắn cắn mới đây có xá gì so với những “vết cắn” của những “con rắn” mà nó từng bị, thế thì sao nó phải gục ngã, phải thất thỉu?

Cố lên nào nó ơi! Đường còn dài, và nó phải tiếp tục đóng tròn vai cho cả vở diễn cuộc đời, một người điên trong cả vở diễn toàn người tỉnh…

Ẩn Tâm

Nguồn: https://phatgiaobariavungtau.org.vn

Bài viết cùng chuyên mục