Nơi phương xa Mẹ hiền ơi có biết Cõi ta bà con của Mẹ bơ vơ Dù đã đi phân nữa đoạn đường trần Đối với Mẹ con luôn là đứa trẻ. Con nhớ Mẹ trong từng giây từng phút Mong Mẹ hoài sao chẳng thấy Mẹ về thăm Dù chỉ trong mơ để cho […]

Nơi phương xa Mẹ hiền ơi có biết
Cõi ta bà con của Mẹ bơ vơ
Dù đã đi phân nữa đoạn đường trần
Đối với Mẹ con luôn là đứa trẻ.

Con nhớ Mẹ trong từng giây từng phút
Mong Mẹ hoài sao chẳng thấy Mẹ về thăm
Dù chỉ trong mơ để cho con nhìn tận mặt
Những đường nét yêu thương mà con chẳng bao giờ…

Thầy Thiện Thuận với Thầy Hạnh Bảo
Là những người con may mắn nhất trên đời
Gặp lại Mẹ trong giấc mơ rất đẹp
Dù chỉ một lần thôi, có phải, thưa Thầy!

Con không buồn cho những giấc mơ con
Không thấy Mẹ vì ngày xưa nào biết
Ở cái tuổi đi chưa vững, nói chưa rành
Mười sáu tháng ký ức nào lưu được.

Chỉ duy nhất một tấm hình sót lại
Để con nhận diện ra người trong ảnh : Mẹ mình
Chỉ vậy thôi! Đơn giản có vậy thôi
Không kỹ vật, không mũ giày nón áo.

Khi những ca từ hát về Mẹ cất lên
Là tim con như ai đang bóp chặt
Cố nén lòng cho nước mắt đừng rơi
Nhưng không thể. Mẹ ơi, con không thể

Nữa cuộc đời con đã đi qua đời của Mẹ
Nước mắt nhớ thương chưa hẳn đã bằng
Những giọt lệ Mẹ khóc đời tủi bạc
Mà Mẹ đã từng khóc cho phận bèo trôi

Con đau lắm Mẹ ơi! Con đau lắm
Đã ngàn vạn lần con tự hứa sẽ quên
Nhưng chẳng thể nào quên được hết Mẹ ơi
Ai trong cảnh mới thấu lòng con trẻ.

Con sẽ đi tìm Mẹ ở kiếp sau
Mẹ hãy chỉ cho con nơi đâu là của Mẹ
Nơi không có cảnh mẫu từ chia cắt
Để Mẹ con mình mãi mãi được gần nhau.

Phật tử Viên Như