Giữa những hàng phi lao xào xạc, những bia mộ có tên và không tên vẫn lặng lẽ từng ngày ôm trọn xác thân các anh hùng liệt sĩ cách mạng và đồng bào yêu nước Việt Nam tại Côn Đảo – từng là địa ngục trần gian trong thời kỳ chiến tranh. Cha mẹ […]
Giữa những hàng phi lao xào xạc, những bia mộ có tên và không tên vẫn lặng lẽ từng ngày ôm trọn xác thân các anh hùng liệt sĩ cách mạng và đồng bào yêu nước Việt Nam tại Côn Đảo – từng là địa ngục trần gian trong thời kỳ chiến tranh. Cha mẹ đã cho các anh chị một thân xác, và thân xác đó đã trọn hiến dâng cho hoà bình của tổ quốc. Nhân ngày Thương Binh Liệt sĩ Việt Nam 27/7/2015, ĐĐ. Thích Thiện Thuận đã kính cẩn dâng lên chư anh linh liệt sĩ những lời tưởng niệm của người được sống trong thời bình với tấm lòng biết ơn vô hạn sự hy sinh anh dũng mà dân tộc Việt Nam ngàn đời không quên.
ĐIẾU VĂN
TRUY NIỆM CÁC ANH HÙNG – LIỆT SĨ HY SINH TẠI CÔN ĐẢO.
Ngày 26 tháng 7 năm 2015
Kính thưa quý Đại biểu.
Hướng đến ngày Thương Binh Liệt sĩ Việt Nam 27/7/2015, hôm nay, ngày 26/7/2015, trong tinh thần tri ân và báo ân của người đệ tử Phật, bằng sự đồng cảm, tâm từ bi bình đẳng không biên giới, với nhân duyên hội đủ, tại nghĩa trang Hàng Dương, Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu long trọng tổ chức Lễ Truy niệm – cầu siêu anh linh hàng vạn chiến sĩ cách mạng và đồng bào yêu nước Việt Nam qua nhiều thế hệ bị tù đày kéo dài từ 1862 đến 1975, đã lần lượt hy sinh dưới ách bạo tàn của Thực dân và Đế quốc tại nhà tù Côn Đảo – một địa ngục trần gian của tội ác trong Thế kỷ XX. Trong giây phút thiêng liêng như nối liền giữa hai miền âm dương cách biệt, xin phép Chư Tôn đức và Quý liệt vị cho chúng tôi được thay mặt Phật giáo tỉnh BR-VT, kính cẩn nghiêng mình, dành trọn nỗi niềm của người sống trong thời bình, hướng đến các bậc tiền bối đã khuất – dám hy sinh mạng sống vì đại nghĩa mà có đôi lời tưởng niệm.
Kính thưa Chư anh linh liệt sĩ,
Mãi mãi cho đến muôn đời sau, cuộc đấu tranh của các thế hệ tù chính trị trong 113 năm tồn tại của nhà tù Côn Đảo, vẫn là cuộc đấu tranh bi hùng đầy máu, thấm đẫm tình yêu quê hương và đất nước, chói lòa chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong trang sử vàng dân tộc Việt Nam. Những con số đếm được cho thấy, hơn 20.000 người đã chết tại mảnh đất đầy nắng gió và sóng biển nơi đây, dưới gông xiềng nhà tù và sự tra tấn dã man của Thực dân – Đế quốc vì một tội duy nhất: không chịu khuất phục. Nhưng còn bao nhiêu nữa, những con số chưa đếm được của tội ác trong địa ngục trần gian này! Chỉ biết rằng, xác các tù nhân bị chôn vùi gần như ở khắp mọi nơi như lá cây phi lao phủ kín trong nghĩa trang Hàng Dương – Côn Đảo.
“Núi Côn Lôn được pha bằng máu
Đất Côn Lôn năm, sáu lớp xương người
Mỗi bước chân che lấp một cuộc đời
Mỗi tảng đá là một trời đau khổ…”
Từng bia mộ nằm im lặng lẽ nơi đây, trong tiếng gió biển mơn man là một câu chuyện kể đầy bi thương, nhưng rất hào hùng về những người con trung kiên từ mọi miền Tổ quốc nguyện dấn thân vào cuộc trường chinh giải phóng đất nước, đã không may rơi vào tay giặc. Song, với ý chí bất khuất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, các anh chị đã chọn nơi này để chiến đấu trong gan dạ và cũng chọn nơi này để an nghỉ giữa trùng trùng âm ba sóng biển cho đất nước nở hoa hòa bình, kết trái tự do. Đây cũng là nơi anh hùng lực lượng vũ trang Võ Thị Sáu bị xử tử hình khi mới vừa bước sang tuổi 19. Tiếng súng khô khan nơi pháp trường đã cướp đi hơi thở chị, nhưng vĩnh viễn không thể cướp đi niềm tin chiến thắng của người con gái miền Đất Đỏ.
Kính thưa chư anh linh liệt sĩ,
Ra đi khi tuổi đời còn son trẻ, các anh chị mãi mãi không còn có cơ hội được ngắm nhìn vầng dương sáng đẹp trên quê hương hòa bình thống nhất, Bắc Nam sum họp một nhà. Các anh chị ra đi, để lại bao nhớ thương cho đồng chí, đồng đội, để lại giọt nước mắt không bao giờ khô trong trái tim bao người mẹ nhớ thương con.
“Tháng Bảy này Mẹ lại khóc khô
Thêm một mùa Vu Lan, các con không về với Mẹ
Cái thuở ấy tiễn các con hun hút vào trong bão lửa
Mấy bận tiễn con đi, mấy bận đợi con về
Tháng Bảy này, Mẹ vẫn ngóng bờ đê
Dõi mắt nhìn về nơi các con khuất bóng
Nỗi đau cứ phơ phất lên màu tóc trắng
Và cạn dần hố mắt Mẹ khóc khô
Tháng bảy này Mẹ lại khóc khô
Mùa vu lan vắng con với bông hồng trên áo
Chiều nghĩa trang, chiếc lá vàng chao đảo
Con không về, Mẹ hóa bông bụt xõa vào con. ”
(Thơ Lê Bá Dương)
Đảng và nhân dân Việt Nam luôn vô cùng tự hào và biết ơn vô hạn các anh hùng liệt sĩ, các thế hệ tiền bối và lớp lớp các chiến sỹ cách mạng đã hi sinh thân mình để giành và giữ độc lập cho Tổ quốc, đem lại tự do, dân chủ cho nhân dân. Và tất cả chúng tôi, những người may mắn được sống trong hòa bình, hạnh phúc, biết rằng không có cái giá nào để tính cho sự hy sinh, bởi đó là xương, là máu của nhiều thế hệ người Việt Nam thuộc mọi thành phần dân tộc; bởi đó là nước mắt cháy lòng của những bà mẹ Việt Nam anh hùng đã đồng hành với vận mệnh đất nước trong cơn binh lửa mà chấp nhận chia xa chồng con vì cuộc trường chinh gian khổ của đất nước. Những sự hy sinh không gì có thể trả nổi. Chúng tôi biết rằng, mỗi con đường chúng tôi đi hôm nay trong hòa bình đều chở nặng nỗi đau của sự hy sinh. Nhân dân Việt Nam mãi mãi ghi nhớ công ơn các anh hùng liệt sĩ đã không tiếc máu xương vì độc lập tự do cho giang san, dân tộc.
“Máu hồng tỏa hương chính khí
Nhân kiệt làm nên địa linh
Đất nước lớn vì nhân dân anh hùng
Nhân dân lớn vì tấm lòng yêu nước
Người đang sống nhớ thương người đã khuất
Khắc đá làm bia dựng giữa đất trời
Những anh kiệt như ngàn sao sáng
Đời sau chiếu mãi giữa tim người.”
Hãy khẽ từng bước chân
Để nghe tiếng Chị gục ngã, trán còn tuôn máu nóng
Hãy nhìn cánh chim trắng
Để thấy cảnh Anh nằm xuống, mắt vẫn sáng niềm tin.
Gió vờn trên ngọn dương
Tấu khúc hát bi hùng, thổi khô máu đào ấp yêu hồn tử sĩ
Sóng tung bọt thầm thì
Hòa tiếng thét nữ nhi, xé lòng cả ngàn thu non nước.
Từ khắp mọi miền Tổ quốc,
Anh đến đây bất khuất một niềm tin
Chuồng Cọp, Chuồng Bò, Ma Thiên Lãnh, Sở Lò vôi, Sở Muối…
Hệ thống hầm lò tra tấn cúi đầu trước anh
Người tử tù luôn quắc mắt trước đòn roi
Xiềng xích trói thân anh,
Lạnh lẽo một nụ cười…
Từ góc khuất của Hòn Cau, Hàng Keo đến Cầu Đá, Hàng Dương
Chị hiên ngang ngã xuống, đất mẹ ôm vào lòng bất diệt một cành hoa.
Khắp mọi miền Tổ quốc, anh đến đây vì giữ dạ bất khuất
Một mảnh đất trơ vơ, chỉ còn lại nấm mộ bên rừng.
Mẹ Việt Nam ơi!
Con của mẹ đã hiến dâng cho tổ quốc tất cả những gì con đang có:
Đó là máu đào, đó là xương trắng
Chỉ xin mẹ cho con được giữ cái tên
Lặng lẽ ngàn năm trên bia mộ kia cuối rừng.
Hàng Dương chiều buông xuống
Màu tím buồn trùm dáng mẹ cô đơn
Lặng lẽ đi giữa hàng bia trắng
Xót xa ngút trời:
Thắp cho con nén nhang trên 1.200 ngôi mộ khuyết danh!
Hôm nay tấc dạ chí thành
Gửi về anh chị tấm lòng tri ân
Vì đại nghĩa đã vong thân
Mong anh chị hãy ngủ an giấc nồng
Gởi lòng vào dãy non sông
Ngàn năm vẫn mãi sáng soi cho đời.
Điếu văn xin gửi mấy lời
Tế người thiên cổ muôn đời không quên.
Xin bái biệt!
