Chốn phù trầm nhân duyên giả hợp Cõi trần gian nặng nghiệp đa sinh Đất Long An phụ mẫu tượng hình Xóm Đức Hòa tháng ngày khôn lớn. Thiếu thời hiền lành bẩm tính Ngôn ngữ nhu hòa, hành xử khiêm cung Trọn hiếu đạo kính thờ cha mẹ Vẹn hiệp hòa trên dưới anh […]
Chốn phù trầm nhân duyên giả hợp
Cõi trần gian nặng nghiệp đa sinh
Đất Long An phụ mẫu tượng hình
Xóm Đức Hòa tháng ngày khôn lớn.
Thiếu thời hiền lành bẩm tính
Ngôn ngữ nhu hòa, hành xử khiêm cung
Trọn hiếu đạo kính thờ cha mẹ
Vẹn hiệp hòa trên dưới anh em.
Không màng danh lợi, chẳng ý đua chen
Sống thường đạm bạc, tâm luôn biết đủ.
24 tuổi xanh, duyên lành hội tụ
Thấu lẽ vô thường, phỏng đạo tầm sư
Núi Thị Vải thầy trò hạnh ngộ
Viện Chuyên Tu thế độ xuất gia.
Kể từ đây,
Huynh đệ một nhà
Sống đời phạm hạnh
Chốn Thiền môn giữ nghiêm quy củ
Non Thị Vải xây đắp nghĩa tình
Trú dạ lục thời hạ thủ công phu
Xuân thu mấy độ chuyên chú kệ kinh.
Nghiêm thủ hành trì
Làm gương huynh đệ
Trên kính dưới nhường
Vâng Thầy, thuận Chúng
Cùng chung tay giúp sức
Gầy dựng Viện Chuyên Tu.
Có lúc từng: Đổ nền, lợp mái, lăn đá, trồng cây
Lại khi thì: Quét lá, nấu cơm, luộc rau, chẻ củi.
Gian lao, vất vả nào có quản
Vững chãi, thảnh thơi an vui chánh pháp
Thầy Tổ dạy luôn phụng hành y giáo
Lúc buồn vui tìm huynh đệ sẻ chia.
Được thầy hứa khả
Lập hạnh anh nhi
Không ngại tài hèn lập chí tha phương cầu học
Đất Đồng Nai an trụ, dốc lòng nghĩa lý tinh sưu.
Chuyên cần, mẫu mực
Tuân thủ, nghiêm hành
Thầy bạn quý tin
Đệ huynh thương mến.
Nào ngờ!
Một thoáng vô thường, đành buông tay thuận thế
Chuyên Tu chùa xưa, Hạnh nguyện hẹn tái lai.
Than ôi!
Lá chưa vàng sao nở lìa xa cội
Măng mới trổ đã vội chịu gãy tan
Đất Lộc An rưng rức suối khóc than
Rừng Thị Vải lao xao màu lá rủ.
Mới hôm nào huynh đệ cùng đắp y đăng bảo điện
Kẻ thỉnh chuông người nhịp khánh hòa âm đồng phúng tụng
Rồi mỗi chiều râm rang cười nói buổi cơm chiều
Ghế giảng đường còn lưu hình dáng cũ.
Thế mà giờ đây:
Gốc lay lá rụng
Nước chảy xuôi dòng
Chuyên Tu một thoáng vắng không
Huynh đệ tìm đâu hình bóng cũ.
Thầy đau lòng, vĩnh viễn mất đi người đệ tử
Huynh đệ buồn, muôn kiếp không thấy được mặt nhau.
Đã biệt ly mong sao ngày tái ngộ
Chuông chùa vang thúc giục khách vào thiền
Kiếp luân hồi, tử sanh là mộng huyễn
Cõi không sắc, đến đi chuyện thường tình.
Thôi thì,
Nơi trời Tây
Ung dung huynh nhẹ gót
Tự tại cõi chân như Phật Đà,
Chốn Ta Bà
Ngậm ngùi cả huynh đệ
Hồng trần nguyện tiếp bước độ sanh.


