Ba giờ sáng, tiếng kinh cầu sương sớm Lòng du dương như thoát khỏi sầu thương Tiếng của mẹ ngân vang lòng thanh tịnh Bắt đầu ngày tất tả ngược xuôi Trên chiếc xe kêu tịch tịch tàng Đường đến chợ là muôn mảnh đời khó nhọc Đẩy xe rau chở nặng tình thương […]
Ba giờ sáng, tiếng kinh cầu sương sớm
Lòng du dương như thoát khỏi sầu thương
Tiếng của mẹ ngân vang lòng thanh tịnh
Bắt đầu ngày tất tả ngược xuôi
Trên chiếc xe kêu tịch tịch tàng
Đường đến chợ là muôn mảnh đời khó nhọc
Đẩy xe rau chở nặng tình thương
Thương con đến trường, đến những ngày tươi sáng
Có những lúc mẹ rơi giọt nước mắt
Chẳng đủ tiền con đến lớp học thêm
Ba mươi tết, sáu giờ chiều, vẫn còn ở chợ
Tết của người, chẳng của mẹ con ơi
Ngày còn bé con khóc nhè đòi mẹ
Khi đêm về con thủ thỉ bên tai
Nay con lớn xa rời vòng tay mẹ
Tiếng nói cười con dành cho bạn bè
Chim đủ lông rồi sẽ rời xa tổ
Con đủ lớn con cất bước ra đi
Con đi tìm những chân trời hạnh phúc
Những khát khao thấm đẫm chia ly
Giữa đất trời lạnh lắm mẹ ơi
Chẳng ấm áp như lòng mẹ
Bỗng đôi chân mỏi mệt giữa dặm trường
Thôi quay bước về nơi chốn cũ
Mái hiên xưa, giọt nước mưa nay mới
Tiếng mõ câu kinh vẫn vang lên thanh tịnh
Giọng trầm khàn thay giọng ngân vang
Mẹ tôi nay vẫn ngồi tụng niệm.
Bởi cứ thế bao đoàn người lũ lượt
Rời quê hương tất tả bôn ba
Khi mỏi gối vẫn trần chân quay lại
Về bên mẹ với điệu hát à ơi.
Cao Đình