Chỉ cần một hành động bất thiện đời trước cũng có thể ảnh hưởng xấu đến vận mệnh của con người trong đời này và đời sau. *** Thuở xưa, khi đức Phật thuyết pháp tại nước Xá-vệ, trên đoạn đường đi hành hóa, gặp một gia đình trưởng giả bà-la-môn rất giàu có. Gia […]
Chỉ cần một hành động bất thiện đời trước cũng có thể ảnh hưởng xấu đến vận mệnh của con người trong đời này và đời sau.
***
Thuở xưa, khi đức Phật thuyết pháp tại nước Xá-vệ, trên đoạn đường đi hành hóa, gặp một gia đình trưởng giả bà-la-môn rất giàu có. Gia đình trưởng giả này có người con trai độc nhất vừa mới chết yểu xong, cả dòng họ đều thương tâm kêu trời than đất, khóc lóc thảm thiết cho người con mới chết. Đức Thế Tôn thương họ ngu muội nên đến thăm hỏi: “Tất cả vạn vật trên cõi đời đều vô thường biến đổi, không có gì tồn tại mãi, có sanh ra thì phải có ngày chết đi, tội phước luân lưu bất tận. Hiện có bậc cha mẹ đang thương khóc con này, đau đớn tuyệt vọng khó thể kiềm chế nổi. Rốt cuộc nó là con ai? Ai là người thân của nó?”.
Khi ấy, đức Thế Tôn liền nói kệ:
Mạng sống như trái chín
Thấp thỏm sợ rụng rơi
Đã sanh ắt có khổ
Ai thoát được thần chết
Xưa kia mê ái dục
Khởi tình tưởng nhập thai
Thọ thân như tia chớp
Ngày đêm toan hoại dần
Thân này là vật chết
Tinh thần thì vô hình
Thân giả chết rồi sinh
Tội phước không mất được
Trước sau chẳng một đời
Sống mãi với ái si
Khổ vui do mình tạo
Thân chết, thần không hoại.
Nghe xong, trưởng giả chợt bừng tỉnh, không còn đau buồn nữa, quỳ xuống thưa Đức Phật:
– Bạch đức Thế Tôn! Con của con đời trước tạo nghiệp gì mà nay đang sống cuộc đời tươi đẹp lại chết yểu như thế? Xin Ngài hãy giảng giải chuyện đời trước!
Đức Phật dạy:
– Vào đời quá khứ, có một đức bé mang cung tên đến chơi đùa dưới một cây thần, bên cạnh đó có ba người đang trò chuyện. Thấy trên cây có một con chim sẻ, đứa trẻ định bắn. Ba người kia thấy vậy khích thêm: “Nếu cậu bắn trúng con chim sẻ ấy thì đáng được gọi là tiểu anh hùng!”.
Nghe vậy, đứa bé thích quá liền giương cung bắn. Chim sẻ trúng tên rơi xuống đất chết ngay. Ba người kia cùng cười khen ngợi rồi bỏ đi. Vì nhân duyên này, trải qua vô số kiếp trong sanh tử, họ thường gặp nhau và cùng chịu tội. Trong số ba người này, một người có phước nay sống ở trên trời, một người hóa sanh làm long vương ở trong biển, người còn lại là trưởng giả đây. Đứa bé cầm cung tên ngày xưa nay là con của trưởng giả. Đời trước nó sanh làm con của vị trên trời, hết kiếp trời sanh làm con của trưởng giả. Giờ đây sau khi té chết đã sanh vào biển làm con của long vương. Khi nó vừa sanh ra đã bị kim sí điểu chúa bắt ăn thịt.
Hôm nay cả ba nơi đều đau khổ khóc than, không nói nên lời. Vì đời trước ba người này khích lệ, vui theo việc giết chim của đứa bé nên phải chịu báo ứng khổ đau than khóc.
(Trích từ phẩm Sinh tử, kinh Pháp cú thí dụ. Dịch giả: TT. Thích Thiện Thuận và ĐĐ. Thích Nguyên Trang)
BTV Minh Quốc