Hãy dành thời khắc ngắn ngủi quý báu đó để nhớ đến gương mặt người mẹ đang mỗi ngày mỗi già đi, đôi mắt đang mỗi ngày nhòe dần, nhưng vẫn luôn rạng rỡ, sáng bừng niềm vui khi gặp đứa con thân yêu.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Thầy ạ! Con muốn gửi mail tâm sự với thầy nhưng nay mới có cơ hội. Thầy biết không, con sống trong sung sướng nhưng không biết, vẫn vô tình làm tổn thương nhiều người thân xung quanh con. Con hối hận lắm thầy à.! Con là 1 đứa hư hỏng làm mẹ khóc không biết bao nhiêu lần nhưng con lại thờ ơ xem như không phải tại con vậy. Con biết mẹ buồn nhưng không thể nào nói lời xin lỗi mẹ được con thấy rất ngại. Khoảng cách giữa mẹ con và con quá lớn. con đang sống tại kí túc xá thời gian gặp mẹ dường như là không có, ngay cả đt mẹ mõi ngày con cũng không làm được. Con thấy mình rất xấu xa. Con ghét bản thân mình lắm thầy à. nhiều lúc con không biết tại sao lại không thể yêu thương mẹ như mẹ đã yêu con. 1 tháng con chỉ điện thoại mẹ con duy nhất 1 lần là kêu mẹ con gửi tiền hàng tháng cho con. Nhiều lúc con tự nghĩ tại sao con lại đối xử với mẹ như vậy. Mẹ rất yêu con, luôn quan tâm con nhưng cái mẹ nhận được từ con chỉ là nhũng lời cộc cần. Con cũng yêu mẹ lắm nhưng không hiểu tại sao không nói được những lời yêu thương với mẹ, mà chỉ toàn là trách móc. Thầy giúp con được không. Chỉ con cách yêu thương mẹ con đi. Chỉ con đi thầy, xin thầy đấy ạ.
Nam mô a di đà phật. Con chào thầy ạ. Chúc thầy luôn khỏe luôn được bình an trong cuộc sống, trong con đường tu tập của mình.
Con
Nguyễn Dung
———————————————————————-
TRẢ LỜI
A DI ĐÀ PHẬT
Con ạ,
Khi con viết những lời tâm sự này, bản thân con đã chứng tỏ con không phải là người tệ hại như con nghĩ. Càng không phải là kẻ vô tâm, chỉ có điều con đang ở trong một thời kỳ biến chuyển tâm lý trở thành người lớn. Thầy không biết con bao nhiêu tuổi, nhưng qua thư, Thầy biết con vẫn còn là sinh viên và hàng tháng vẫn phải chờ mẹ gởi tiền lên ăn học, chi tiêu các thứ.
Con đừng lo lắng và trách móc mình quá đáng, vì cũng có một số bạn trẻ khác cũng như con. Trong giai đoạn trở thành người lớn, các con thường phát sinh tâm lý không thích nghe lời yêu thương của mẹ (con đâu còn là con nít!), không thích đón nhận sự cưng chìu của mẹ (ôi, những bà mẹ lúc nào cũng coi con là đứa trẻ cần được bảo bọc, chở che). Và các con đâm ra cộc cằn với mẹ để che đi sự xấu hổ ngấm ngầm hình thành trong đầu mà chính bản thân con không nhận ra (mẹ ơi, con lớn rồi mà!).
Con ơi, sự yêu thương không phải là cái tự nhiên có. Đó là điều kỳ diệu mà cuộc sống ban tặng cho ta. Và tình yêu mẹ con là dòng suối ngầm mãi mãi chảy trong ta không bao giờ khô cạn. Cho dù con có làm mặt khó chịu với mẹ, có một tháng mới gọi điện về cho mẹ để vòi tiền…thì tự trong sâu thẳm của trái tim, thầy tin rằng, lòng con vẫn rộn rả niềm vui được nghe giọng nói quen thuộc của mẹ từ bên trong chiếc tai nghe.
Nhà thơ Trần Trung Đạo đã từng viết những dòng thơ đầy xúc cảm, diễn tả tâm trạng người con phương xa chờ phone của mẹ:
“Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.”
Hãy nghĩ đến nỗi đớn đau khi một ngày kia, người nhấc điện thoại của con không phải là mẹ, giọng nói từ bên kia không phải là giọng nói thân quen đã từng làm con bực mình… lúc đó, con sẽ thấy cuộc sống trống vắng xiết bao! Khi con chợt hiểu ra một điều thiêng liêng – Mẹ ơi, con cần có mẹ! Thì có chăng, chỉ còn nước mắt hối hận muộn màng mà thôi. Hãy nghĩ đến điều đó, để trái tim con tấu lên cung bậc yêu thương hơn khi gặp mẹ. Người mẹ hôm sớm tảo tần vất vả lo cho gia đình mà mắt vẫn luôn đau đáu ngóng trông về phương xa, nơi có đứa con gái ương bướng, vô tình của mẹ.
Khi nói chuyện với mẹ, trước lúc thốt lên lời nói cộc cằn, con hãy nghĩ đến một ngày không còn được nói với mẹ lời yêu thương nữa, để những lời trách móc vu vơ sẽ không có cơ hội thốt ra làm nhói lòng đấng sinh thành.
Mẹ đã cho con cả đời, chỉ cần con cho mẹ một phút mỗi đêm, trước khi đi vào giấc ngủ. Hãy dành thời khắc ngắn ngủi quý báu đó để nhớ đến gương mặt người mẹ đang mỗi ngày mỗi già đi, đôi mắt đang mỗi ngày nhòe dần, nhưng vẫn luôn rạng rỡ, sáng bừng niềm vui khi gặp đứa con thân yêu. “Dép dưới giường lên giường vội biệt”, con hãy nghĩ đến, sẽ có lúc gương mặt đó cũng chỉ còn ẩn hiện xa xôi trong ký ức cho dù con cố gắng níu kéo, giữ lại.
Và nếu vẫn không thể nói với mẹ lời yêu thương vì hàng vạn lý do nào đó, thì con hãy im lặng lắng nghe, thay cho những lời nói cộc cằn làm cháy lòng, con nhé! Hãy chỉ nghĩ đến thôi và lắng nghe tiếng trái tim mình nói, con sẽ yêu thương mẹ con hơn.
Chúc con mãi an lạc trong tình yêu thương của mẹ.
Thầy
Thích Thiện Thuận.