Mười sáu tướng tốt đẹp khi Bồ-tát Tất-Đạt-Đa hạ sanh được trích từ Kinh Ưu-bà-di tịnh hạnh pháp môn. Tướng thứ nhất: Xả thân ở cõi trời Ðâu-suất ở trong thai nhớ biết rất rõ ràng. Tướng thứ hai: Sau khi Bồ-tát xả thân ở cõi trời vào thai mẹ tự nhiên ánh sáng chiếu […]
Mười sáu tướng tốt đẹp khi Bồ-tát Tất-Đạt-Đa hạ sanh được trích từ Kinh Ưu-bà-di tịnh hạnh pháp môn.
Tướng thứ nhất: Xả thân ở cõi trời Ðâu-suất ở trong thai nhớ biết rất rõ ràng.
Tướng thứ hai: Sau khi Bồ-tát xả thân ở cõi trời vào thai mẹ tự nhiên ánh sáng chiếu khắp thế gian. Chỗ tối tăm ở giữa thế giới, ánh sáng của mặt trời, mặt trăng, sao, không thể chiếu tới thì đều có ánh sáng lớn. Chúng sanh trong đó đều nhìn thấy lẫn nhau, và họ nói rằng: “Trong đây vì sao bỗng nhiên có chúng sanh. Tất cả ánh sáng của tất cả thế gian Phạm, Ma, Sa-môn, Bà-la-môn đều không thể sánh kịp. Ba ngàn đại thiên thế giới đều chấn động sáu cách, các núi Tu-di đều chấn động không ngừng.
Tướng thứ ba: Bồ-tát ở trong thai có bốn thiên tử giữ đúng oai nghi ở ngay bốn phương hộ vệ Bồ-tát và mẹ của Bồ-tát, không để các người, phi nhơn ở thế gian làm não hại.
Tướng thứ tư: Bồ-tát ở trong thai tự nhiên làm cho người mẹ giữ giới, không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ và không uống rượu.
Tướng thứ năm: Bồ-tát ở trong thai mẹ, người mẹ thanh tịnh không có tâm dục. Người ngoài thấy bà cũng không sanh tâm nhiễm.
Tướng thứ sáu: Bồ-tát ở trong thai thường khiến người mẹ được rất nhiều lợi dưỡng về sắc, hương, vị, xúc tự nhiên đem đến.
Tướng thứ bảy: Bồ-tát ở trong thai, người mẹ luôn an vui, không có các hoạn nạn về tật bệnh, đói khát, lạnh nóng, mệt mỏi, Bồ-tát cũng vậy. Người mẹ luôn thấy Bồ-tát ở trong thai, giống như ngọc ma-ni Tỳ-lưu-ly quý báu đều suốt trong ngoài sáng rực nhìn thấy rõ ràng, dùng chỉ năm màu để xâu. Người mắt sáng cầm trong tay thì thấy tám cạnh của viên châu và chỉ năm màu xanh, vàng, đỏ, trắng rất rõ ràng. Người mẹ thấy tất cả bộ phận của Bồ-tát rõ ràng không bị ngăn che.
Tướng thứ tám: Sau khi Bồ-tát sanh được bảy ngày, thì người mẹ qua đời sanh lên cõi trời Ðâu-suất, hưởng khoái lạc của trời.
Tướng thứ chín: Người phàm phu thọ thai là chín tháng hoặc đến mười tháng mới sanh, Bồ-tát thành tựu không như vậy, mà phải đủ mười tháng sau đó mới sanh.
Tướng thứ mười: Ở thế gian khi phụ nữ sắp sanh thì thân thể đau đớn, ngồi nằm không yên, sau đó mới sanh. Còn khi Bồ-tát sanh ra người mẹ an lạc, không có các bệnh đau, mà còn hoan hỷ vui tươi đứng giơ tay lên để sanh.
Tướng thứ 11: Khi Bồ-tát sanh ra khỏi thai được chư thiên đón lấy, sau đó được người bồng ẵm.
Tướng thứ 12: Sau khi được người đời bồng rồi bốn thiên tử đón bồng cung kính đặt trước người mẹ và tâm họ rất vui mừng cùng nói: “Lành thay, thưa phu nhân! Người đã sanh một thái tử dõng mãnh đại oai đức”.
Tướng thứ 13: Khi Bồ-tát mới sanh ra, không có nước máu và thai nhau với các vật không sạch sẽ. Thân của Bồ-tát thanh tịnh, như châu ma-ni được bọc trong tấm nhung già-tư, nhưng không ố lẫn nhau. Vì sao? Vì hai bên đều sạch sẽ, Bồ-tát mới sanh cũng vậy, thanh tịnh không nhiễm giống như châu ma-ni. Còn người mẹ đẹp đẽ giống như tấm nhung kia.
Tướng thứ 14: Khi Bồ-tát sanh ra, ở trong hư không tự nhiên có hai dòng nước chảy xuống, một là lạnh, hai là ấm để tắm thân Bồ-tát.
Tướng thứ 15: Sau khi sanh ra đi về hướng Bắc bảy bước. Bấy giờ, trên hư không tự nhiên có lọng che Bồ-tát. Sau khi đi bảy bước rồi Bồ-tát nhìn khắp mười phương rống tiếng sư tử xướng như vầy: “Trong tất cả thế gian chỉ có Ta là tối thượng, Ta là tối tôn trong trời người, chấm dứt đời này Ta không trở lại nữa”.
Tướng thứ 16: Khi Bồ-tát sanh ra, tất cả chúng sanh cho đến loài côn trùng trong ba ngàn đại thiên thế giới đều rất vui vẻ.
