Xin được làm một áng mây bé nhỏ, neo lại khoảng trời xanh yên ả nơi Chùa nhà tịch liêu; xin được làm một áng mây bé nhỏ, theo dấu chân Sư phụ giữa chang chang nắng trải; xin được làm một áng mây bé nhỏ, bồng bềnh trôi về miền quá khứ xưa cũ trẻ thơ, chạy chơi mệt rồi sẽ về gối đầu say ngủ trong làn gió nhẹ êm từ tay mẹ; xin được làm áng mây bé nhỏ, trở lại Chùa nhà chạm tay vào ký ức xa xưa, gặp lại bóng dáng lồng lộng của Cha, thấy lung linh dịu hiền nụ cười của mẹ.
“Một sớm mai thấy mình trong suốt quá
Chợt tan ra giữa phố xá, đường xa…”
Hà Nội và cơn mưa dầm tháng 8, bên ngoài phía cửa, vẫn là cuồn cuộn dòng người, hối hả bước chân. Bàn phím ngập ngừng những câu từ lóng ngóng, vụng về. Là bởi, ký sự này viết về lễ Vu Lan… Một trong những ngày đại lễ rộn ràng nhất, ấm áp nhất, náo nức nhất, xúc động nhất và chờ mong nhiều nhất của người con Phật.
Ngược dòng lịch sử, theo Đại Việt sử ký toàn thư, từ năm 1072, khi vua Lý Nhân Tông thiết lễ trai đàn cầu siêu cho cha mẹ, sự kiện này đã trở thành tiền lệ cho đại lễ Vu Lan chứa chan ý nghĩa nhân văn cho tới ngày nay. Đặc biệt hơn nữa và tự hào nhiều hơn nữa, khi chúng ta được là hàng Phật tử của dải đất thiêng liêng hình chữ S, bởi lẽ, chỉ duy nhất ở Việt Nam mới có nghi thức cài hoa hồng trong đại lễ này. Nghi thức cài hoa hồng xuất phát từ đoản văn Bông hồng cài áo được Thiền sư Nhất Hạnh viết năm 1962. Và nhạc sỹ Phạm Thế Mỹ, đã mượn ý tưởng của đoản văn này để từ đó, ca khúc bất hủ Bông hồng cài áo vang lên mỗi dịp này khiến triệu triệu trái tim rung cảm, xúc động sâu xa…

Ôn cố tri tân, chúng mình mạo muội xin được cùng các bạn ngược dòng thời gian để tự hào và trân trọng nhiều hơn nữa về ngày lễ báo hiếu độc đáo này của Phật giáo Việt Nam. Dẫu biết, báo hiếu cha mẹ không cần là/không phải là/ chờ đợi mỗi năm thực hiện một lần duy nhất. Chỉ là, nhờ có đại lễ này, chúng ta nhắc nhớ nhau về những điều giản đơn tưởng chừng quen thuộc. Chỉ là, nhờ có đại lễ này, chúng ta được nhắc nhớ về những ký ức xa xưa, êm đềm. Chỉ là, nhờ đại lễ này, chúng ta được nhắc nhớ, dẫu có bao nhiêu dịu dàng trên thế gian, xin được dành một phần trân trọng và thiêng liêng nhất cho cha mẹ. Chỉ là, nhờ đại lễ này, chúng ta được nhắc nhớ, hãy dành một chút, một chút thời gian, chậm lại, chậm lại một chút giữa biển đời ào ạt- về dưới mái hiên nhà thăm mẹ, thăm cha…
Và đặc biệt, với những đứa con xa xôi không được cận kề sớm tối nơi Chùa nhà tịch mịch, thì đại lễ này, còn là lời hẹn trở về. Về phủ gối nơi chánh điện thâm nghiêm uy vũ; về ngắm lại bóng dáng thân thuộc gần gũi của người Thầy, người Cha hết mực kính yêu: Sư phụ của chúng mình… Về Nhà thôi, nhất định phải về. Chúng mình còn bao nhiêu lần nữa được trở về, khi mà gia duyên bận rộn, khi mà đoạn đường xa ngái cách trở núi sông, khi mà niềm hạnh phúc lớn nhất sau mỗi hành trình, chính là trở về – trở về Nhà – bởi thế mà, nhất định, nhất định, chúng mình, phải trở về thôi…
“Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa…”
Xin được làm một áng mây bé nhỏ, neo lại khoảng trời xanh yên ả nơi Chùa nhà tịch liêu; xin được làm một áng mây bé nhỏ, theo dấu chân Sư phụ giữa chang chang nắng trải; xin được làm một áng mây bé nhỏ, bồng bềnh trôi về miền quá khứ xưa cũ trẻ thơ, chạy chơi mệt rồi sẽ về gối đầu say ngủ trong làn gió nhẹ êm từ tay mẹ; xin được làm áng mây bé nhỏ, trở lại Chùa nhà chạm tay vào ký ức xa xưa, gặp lại bóng dáng lồng lộng của Cha, thấy lung linh dịu hiền nụ cười của mẹ. Xin ký ức không chỉ là nỗi đau đớn nhớ thương khắc khoải, không chỉ là cô độc tủi hờn cay đắng lẻ loi, mà còn là ấm áp và thấu hiểu khi được sẻ chia, đồng cảm. Và nhất định là/ và phải là – được về lại hiên Nhà, được nghe lại lời chào gần gũi của Người: Mấy đứa con mới về đó hả…

Rồi cuộc đời sẽ xoá tên bạn, tên tôi. Xoá những bước chân quen, chân lạ. Những núi, những rừng, cánh đồng, ngõ hẻm. Chúng ta còn lại những gì? Nếu không phải là ký ức? Thế thì, xin hãy đắp xây ký ức ấy, xin hãy bắt đầu ký ức ấy với ngập tràn xúc cảm trong mùa Vu Lan 2023 tại Chùa nhà với chủ đề “Cảm ơn mẹ” – bạn đồng ý không…?
(Còn tiếp)