Đại lễ Phật đản năm nay, Sư phụ còn làm lễ chúc thọ cho các bác Phật tử lão niên và vinh danh những Phật tử có nhiều cống hiến trong suốt 10 năm qua! 10 năm, nghe thoáng qua chỉ là dấu mốc thời gian. Nhưng đồng hành với đó là biết bao nhọc […]

Đại lễ Phật đản năm nay, Sư phụ còn làm lễ chúc thọ cho các bác Phật tử lão niên và vinh danh những Phật tử có nhiều cống hiến trong suốt 10 năm qua! 10 năm, nghe thoáng qua chỉ là dấu mốc thời gian. Nhưng đồng hành với đó là biết bao nhọc nhằn không kể xiết, là biết bao trăn trở, khó khăn chất chồng! Sân khấu trang nghiêm, không gian chật kín màu áo dài rực rỡ, lễ chúc thọ và lễ vinh danh nhân kỷ niệm kỳ Huân tu lần thứ 100 đã diễn ra cảm động, ấm cúng và chắc chắn, sẽ không bao giờ nguôi quên!

Chợt giật mình, bóng áo hậu vàng tươi và nụ cười hiền hậu của Người nhường kia – là bao nhiêu đêm trắng một mình trăn trở, là bao nhiêu cô độc lẻ loi trên con đường hoằng pháp lợi sanh, là biết bao nỗi niềm về những đệ tử còn đắm mình trong hơn thua, danh lợi? Nụ cười ấy, tấm lòng từ bi cao cả ấy, nếp sống thanh bần sớm kinh chiều kệ, liệu có tấm bằng khen nào ghi cho tỏ tường, liệu sẽ vinh danh Người như thế nào mới xứng đáng?

Cố nhạc sỹ thiên tài Trịnh Công Sơn từng nói: “Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa, ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người, thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt, nhạt nhẽo của đời sống được.” Gần đây nhất, bạn nhìn ngắm bóng lưng của một ai đó – là từ bao giờ? Và tại sao, lại chỉ là bóng lưng mà không phải là nhìn chính diện?

Lễ đài tắm Phật là mái tranh đơn sơ, như Phật đến với dân làng xa thẳm; mành hoa lài buông xuống hai bên mái tranh như tái hiện sự trân quý của quốc dân thành Ca-tỳ-la-vệ đón thái tử Tất-đạt-đa ra đời giữa nhạc trời ngân vang ngàn câu chúc tụng; ngay bên chân tượng đức Phật, chỉ thuần hoa cúc bi trắng ngần phủ như một tấm bệ tinh thuần được tôn lên vẻ đẹp dân dã trên nền hoa sen đá đỏ, một loại hoa đặc thù của sông nước miền Tây.

Khi Sư phụ bước lên lễ đài, hướng về tôn tượng Đức Phật đản sanh, chúng mình từ phía dưới ngước lên với tất cả thành kính, tôn nghiêm, nhìn về màu áo vàng tươi rực rỡ như màu nắng! Đức Phật, là tôn thờ, thành kính! Sư phụ, là trân quý, là xót xa, là mỗi năm thấy lại, ngắm lại – nhận ra Thầy của chúng mình, Cha của chúng mình, mỗi năm thêm nhiều nét mỏi mệt dẫu Người cố tình giấu kín! Biết làm sao, bởi cuộc đời vốn dĩ vô thường và thời gian thì chẳng hề buông tha cho bất kỳ ai! Dẫu là thế nào đi chăng nữa, thì Sư phụ của chúng mình, vẫn lặng lẽ như thế đấy! Kiên trì bền bỉ, nhẫn nại bao dung, âm thầm mà vững chãi như tàng cây xanh mát cho lớp lớp đàn con xa xôi ngưỡng vọng, tha thiết, nhớ thương hoài với một dạ đinh ninh.

Ngay chiều hôm đó, chúng mình đã phải ngậm ngùi, luyến tiếc, nói lời chào Sư phụ để ra sân bay cho kịp giờ trở lại Hà Nội. Sư phụ đã không biết, rằng chúng mình đã lặng lẽ ngồi thật yên phía sau và ngắm bóng lưng Người nghiêng nghiêng viết điệp quy y cho Phật tử! Bất giác, vọng lên trong tâm tưởng lời hát của nhạc sỹ Trầm Tử Thiêng: “Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời… Ta nghiêng vai so lại đời mình…”

Mùa Phật đản, mùa trăng nghiêng – chúng ta hãy cứ dịu dàng mà “nghiêng” xuống, ghé xuống, cúi xuống đời nhau với tất cả dịu dàng, bao dung. Sau lời chào tạm biệt, Thầy trò lại cách xa nhau trăm con sông dài, ngàn đỉnh núi lớn! Sau lời chào tạm biệt, là ước ao mong ngóng của đàn con xa xôi về một ngày đoàn viên, tương phùng mà biết là, chẳng hề dễ dàng.

Dẫu rằng, mỗi khúc quanh của cuộc đời, bạn bắt buộc phải lựa chọn bỏ xuống một hoặc nhiều điều gì đó, bạn bắt buộc phải lựa chọn rời đi hoặc mang theo một hoặc nhiều điều gì đó – thì chỉ mong sao, khi trở lại với đời sống chật hẹp đầy toan tính – bạn sẽ luôn neo lại ước mong được trở về Nhà! Hy vọng, giữa chúng ta luôn là ánh sáng, người ngược về phương Bắc, người xuôi về phương Nam – thì hồi ức – là món quà quý giá nhất, dành tặng nhau! Thì lời hẹn trở về, là lời hứa đinh ninh dẫu trải bao mùa mưa nắng, để nhớ thương trong trẻo hồn nhiên ấy, xin được bình an ôm ấp vỗ về bạn! Để không còn đau đáu nghe thương đỏ mắt chuyện tương phùng!

Bạn nhé, về Nhà thôi, về Nhà…!!!

(Hết)