T7, 06 / 2018 10:45 Chiều | Tánh Kỳ

Thuở xưa, đức Phật cùng với một nghìn hai trăm năm mươi vị tì-kheo ở trong núi Linh Thứu, thuộc thành Vương Xá.

Bấy giờ, vua A-xà-thế nước Ma-kiệt-đà cai quản cả trăm nước nhỏ. Trong đó, nước Việt-kỳ gần bên không tuân mệnh lệnh, nên vua A-xà-thế định xuất quân trừng trị. Nhà vua triệu tập quần thần bàn bạc:

– Nước Việt-kỳ giàu có phồn thịnh, có nhiều châu báu mà không quy phục ta. Theo ý các khanh, ta có nên khởi binh chinh phạt không?

Thừa tướng Vũ-xá, một vị tài đức, tâu:

– Tâu bệ hạ! Nên đánh.

Nhà vua bảo Vũ-xá:

– Đức Phật đang ở gần đây. Ngài là bậc thánh thấu rõ mọi việc. Khanh đến gặp đức Phật, thay lời ta khéo hỏi Ngài, như ý của khanh đã nói: “Nếu xuất quân sang đánh nước kia thì có thể thắng được không?”.

Vâng lệnh, thừa tướng cho thắng xe ngựa đến tinh xá. Ông vào diện kiến Phật, đảnh lễ thăm hỏi. Đức Phật bảo ông ngồi sang một bên rồi hỏi:

– Thừa tướng từ đâu đến đây?

– Bạch Thế Tôn, quốc vương sai tôi đến đảnh lễ vấn an sức khỏe đức Thế Tôn. Mọi sinh hoạt của Ngài vẫn an lành chứ?

Đức Phật hỏi:

– Đại vương, đất nước, nhân dân và quần thần đều bình an cả chứ?

– Dạ, nhờ ân đức của Thế Tôn, đại vương và nhân dân đều bình an. Nhưng gần đây đại vương và nước Việt-kỳ có sự bất hòa, nên người dự định xuất quân chinh phạt. Theo đức Thế Tôn thì trận này đại vương có chiến thắng không?

Đức Phật bảo:

– Nhân dân nước Việt-kỳ thực hành bảy pháp, nên không thể chiến thắng được họ. Mong rằng nhà vua hãy suy xét thật kĩ, chớ vội vã xuất binh.

Thừa tướng bèn hỏi:

– Bạch Thế Tôn! Bảy pháp ấy là gì?

– Đó là:

1. Nhân dân nước Việt-kỳ thường ngồi lại với nhau luận bàn chánh pháp, tu phước giữ giới.

2. Vua tôi và thần dân nước Việt-kỳ trên dưới một lòng, tin dùng những bậc trung lương, vua luôn luôn ghi nhận lời khuyên can của tôi thần, không làm điều bạo ác.

3. Nhân dân nước Việt-kỳ giữ gìn chánh pháp, không lấy của rơi, không dám phạm pháp, trên dưới đều thực hành theo phép tắc.

4. Nhân dân nước Việt-kỳ tuân thủ lễ nghĩa, kính cẩn, nam nữ phân biệt rõ ràng, trên dưới thứ bậc, không mất phép tắc.

5. Nhân dân nước Việt-kỳ hiếu dưỡng cha mẹ, kính thờ sư trưởng, nghe lời dạy bảo và xem đó như là phép tắc quốc gia.

6. Nhân dân nước Việt-kỳ theo nguyên lý đất trời, kính thờ xã tắc, tùy thuận bốn mùa, nông dân siêng năng cày cấy.

7. Nhân dân nước Việt-kỳ tôn kính đạo đức, trong nước có những vị sa-môn đắc đạo, hoặc có những vị A-la-hán từ xa trở về đều được cúng dường mọi thứ y phục, giường chiếu và thuốc men.

Làm vua mà thực hành được bảy pháp này thì không gặp tai nạn nguy hiểm. Dù cho đem binh cả thiên hạ đến đánh cũng không thể thắng được họ. Thừa tướng! Nhân dân nước Việt-kỳ chỉ thực hành một pháp trên đây thôi, thì cũng không thể thắng được họ, huống gì thực hành cả bảy pháp.

Đức Thế Tôn nói bài kệ:

Thắng người nào có vui chi

Ngày đêm cứ mãi sầu bi rập rình

Sao bằng chiến thắng chính mình

Vui đời giải thoát tử sinh tạ từ.

Nghe xong bài kệ, Vũ-xá liền hiểu được đạo, mọi người trong chúng hội đều chứng quả Tu-đà-hoàn.

Thừa tướng đứng lên thưa đức Phật:

– Bạch Thế Tôn! Việc nước bận rộn, con xin trở về.

Đức Phật dạy:

– Nên biết việc gì cũng phải đúng thời!

Thừa tướng đảnh lễ đức Phật từ giã ra về. Về đến hoàng cung, ông tâu mọi chuyện lên nhà vua. Nhà vua liền từ bỏ ý định đánh nước Việt-kỳ, vâng theo lời Phật dạy giáo hóa nhân dân. Sau đó nước Việt-kỳ đều quy thuận, trên dưới kính nhường nhau, nước nhà đều thịnh vượng.

(Trích từ kinh Pháp cú thí dụ – TT. Thích Thiện Thuận và ĐĐ. Thích Nguyên Trang dịch)

Bài viết cùng chuyên mục