T7, 02 / 2018 11:11 Sáng | Tánh Kỳ

Thuở xưa, vua Hòa Mặc ở vùng biên cương chưa từng thấy được Tam bảo và sự giáo hóa vi diệu của bậc thánh, chỉ biết phụng thờ phạm chí, ngoại đạo, yêu mị. Nhân dân cả nước đều theo tà đạo; sát sanh, cúng tế là chuyện thường ngày của họ.

Một hôm, thái hậu lâm bệnh nằm liệt giường. Vua cho mời các thầy thuốc nổi tiếng điều trị, nhưng không còn mong gì vào thuốc thang nữa. Vua lại cho mời các nữ đồng cốt đến cầu thần, nhưng qua nhiều năm mà bệnh tình của thái hậu vẫn không thuyên giảm. Vua lại triệu tập hai trăm bà-la-môn trong nước vào cung thiết lễ cúng dường thức ăn uống, rồi hỏi:

– Thái hậu mẹ ta bệnh nặng đã lâu, không biết vì nguyên do gì mà lâm bệnh như vậy? Quý vị là những người thông tuệ, biết rành về tướng số, trời đất, tinh tú. Có điều gì không tốt, xin hãy nói rõ cho ta biết.

Các bà-la-môn đáp:

– Do tinh tú đảo lộn, âm dương bất hòa nên dẫn đến như vậy!

– Làm cách nào để giải trừ?

– Phải chọn một nơi bằng phẳng sạch sẽ ở ngoài thành lập đàn cầu nguyện núi non, nhật nguyệt, tinh tú; chuẩn bị đầy đủ một trăm súc vật đủ loại và một đứa trẻ để giết tế trời. Nhà vua đích thân dẫn thái hậu đến đàn quỳ lạy cầu xin thì bệnh sẽ lành.

Nhà vua liền chuẩn bị đầy đủ mọi thứ như lời bà-la-môn chỉ dặn, rồi đưa tất cả ra cổng thành phía đông đến chỗ tế đàn để làm lễ cúng tế. Tiếng kêu khóc bi thảm chấn động cả đất trời suốt một chặng đường dài.

Với lòng đại bi độ khắp tất cả chúng sanh, đức Thế Tôn thương xót vị vua quá ngu muội kia tại sao chỉ muốn cứu một người mà bày chuyện ác đức giết hại nhiều chúng sanh, vì vậy, Thế Tôn dẫn đại chúng đến nước đó. Trên đường, Thế Tôn gặp nhà vua cùng những bà-la-môn tại cổng thành phía đông đang lùa súc vật và một đứa bé kêu khóc đến nơi cúng tế. Từ xa, vua và mọi người thấy đức Phật như mặt trời vừa mọc, như ánh trăng rằm vằng vặc, hào quang chiếu sáng rực rỡ cả đất trời, ai nấy đều khởi tâm kính ngưỡng. Những súc vật và đứa trẻ làm vật cúng tế đều mong được cứu thoát.

Vua Hòa Mặc vội vàng xuống xe đến trước đức Phật, bỏ mũ đảnh lễ dưới chân Ngài rồi chắp tay, quỳ gối thăm hỏi. Đức Phật mời vua ngồi và hỏi:

– Đại vương đang định đi đâu?

– Thưa Ngài, thái hậu lâm trọng bệnh đã lâu, các lương y tài giỏi chữa trị mà vẫn không thấy thuyên giảm. Nay tôi muốn lập đàn cúng tạ tinh tú, tứ sơn ngũ nhạc khấn cầu cho bệnh tình của mẹ được thuyên giảm.

Đức Phật bảo:

– Đại vương lắng nghe ta nói vài lời. Muốn được lúa, phải ra sức cày cấy; muốn được giàu sang phải thực hiện bố thí; muốn được sống lâu phải khởi lòng yêu thương tất cả; muốn được trí huệ thì phải học hỏi. Thực hành bốn điều này, tùy theo gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đó. Phàm nhà giàu sang thì không thích ăn thức ăn của người nghèo hèn. Chư thiên dùng bảy báu làm cung điện, thức ăn vật mặc đều tự nhiên theo ý, lẽ nào lại bỏ trân vị cam lộ mà đi ăn những đồ cúng tế dơ uế này? Cúng tế theo kiểu cuồng loạn, lấy tà làm chánh, giết sanh mạng để cầu sự sống thì trái quá xa với đạo lý sanh tồn. Giết bao nhiêu sanh mạng để mong cứu một người thì làm sao có thể!

Đức Phật bèn nói kệ:

Dù người sống trăm tuổi

Kính thờ các thần linh

Giết voi ngựa tế trời

Chẳng bằng một việc lành.

Lúc nói kệ, đức Phật phóng hào quang chiếu sáng khắp đất trời, chúng sanh trong tam đồ, bát nạn đều rất vui mừng và đều được lợi ích. Vua Hòa Mặc nghe được diệu pháp và thấy hào quang của Phật, nên vô cùng vui mừng, liền đắc đạo quả. Thái hậu nghe pháp, thân thể khoan khoái, bệnh liền bình phục. Hai trăm phạm chí thấy hào quang của đức Phật, lại nghe được lời dạy của Ngài nên sanh lòng hổ thẹn và ăn năn lỗi lầm, xin làm đệ tử. Đức Phật tiếp nhận và độ cho làm sa-môn, mỗi vị đều thành tựu như nguyện.

Vua và đại thần thỉnh đức Phật lưu lại một tháng để cúng dường. Từ đó, vua dùng chánh pháp cai trị đất nước, khiến cho đất nước ngày càng thái bình hưng thịnh.

 

(Trích từ kinh Pháp cú thí dụ – TT. Thích Thiện Thuận và ĐĐ. Thích Nguyên Trang dịch)

Bài viết cùng chuyên mục