Sun, 08 / 2018 6:20 PM | Tánh Kỳ

Thuở xưa, khi đức Phật đang hoằng hóa tại nước Xá-vệ, thì cách kinh thành này năm trăm dặm, gần núi, có một ngôi làng khoảng năm sáu mươi hộ gia đình sinh sống ven núi. Trong làng có một gia đình nghèo khó, người vợ mang thai song sinh, sau mười tháng sanh ra hai bé trai khôi ngô tuấn tú. Hai vợ chồng rất mực yêu quý hai đứa con này, nên đã đặt tên cho chúng là Song Đức và Song Phúc.
Khoảng hai tháng sau, một hôm, người cha đi thả trâu rồi về nhà sớm nằm nghỉ trên giường, người mẹ ra đồng hái rau chưa về. Hai đứa bé nhìn quanh khắp nhà không thấy cha mẹ, nên tâm sự với nhau. Một đứa bé nói:
– Đời trước, lúc đang tọa thiền sắp đắc đạo, bỗng nhiên ta khởi một niệm ngu si, cho rằng sanh mạng là thường còn, nên bị rơi vào sanh tử vô số kiếp. Nay mới được sanh làm con trong nhà nghèo khó này, ở nhà tranh, mặc áo vải, ăn uống kham khổ để nuôi thân. Thế này thì biết đến bao giờ mới đắc đạo! Tất cả đều do đời trước tham luyến sự giàu sang, buông thả thân tâm tìm khoái lạc trong chốc lát. Từ đó đến nay phải chịu biết bao đau khổ. Ngay cả bây giờ đau buồn cũng chẳng biết nương tựa vào đâu?
Đứa bé kia nói:
– Còn tôi thì lúc đó còn trẻ con, tu hành chỉ siêng năng nhất thời thôi, không đến nơi đến chốn, không hết lòng tinh tấn, cho nên đã nhiều đời gặp khổ đau hoạn nạn. Đây là kết quả do mình gây ra chứ chẳng phải cha mẹ. Hãy cùng nhau gánh chịu, còn nói năng gì nữa!
Nghe hai đứa con tự trách mình như thế, người cha lấy làm lạ, cho rằng chúng là ma quỷ đầu thai gây tai họa cho ngôi nhà này. “Tại sao đứa bé mới sanh mấy mươi ngày mà lại biết nói như thế, e rằng sau này chúng nó sẽ giết cha mẹ, hại dòng tộc! Nhân lúc chúng đang còn nhỏ mình nên giết đi cho xong”.
Nghĩ vậy, người cha kinh sợ đóng cửa đi ra đồng lấy củi về định thiêu chết con. Người vợ đi làm về thấy vậy, hỏi chồng:
– Ông chuẩn bị củi làm gì thế?
Người chồng kể cho vợ nghe những lời của hai đứa trẻ, rồi nói:
– Thật quá kỳ lạ, chúng nói với nhau như thế đó, có thể là quỷ ma gì đây, chắc chắn sau này sẽ phá hại cả dòng họ. Ngay lúc chúng còn nhỏ, tôi định thiêu chết chúng cho xong.
Nghe chồng nói, người vợ kinh ngạc, do dự chưa tin, bảo chồng đợi thêm vài ngày để nghe lại lời nói của chúng rồi hẵng tính. Sáng hôm sau, hai vợ chồng giả vờ ra khỏi nhà, rồi rình xem. Họ nghe hai đứa trẻ ở trong nhà cũng nói những lời tự trách. Cả hai vợ chồng đều lấy làm lạ, nên cùng chất củi định bí mật thiêu chết con mình.
Khi ấy, đức Phật dùng thiên nhãn thấy hai vợ chồng này có ý định thiêu chết hai đứa con của mình. Thương cho hai đứa trẻ này có phước đời trước đáng được hóa độ, nên đức Phật đến ngay ngôi làng kia, phóng hào quang chiếu sáng khắp nơi, đất trời rung chuyển, núi sông cây cối đều biến thành màu vàng ròng. Mọi người trong thôn đều kinh hãi, đến chỗ đức Phật vui mừng đảnh lễ.
Đức Phật đến nhà của hai đứa trẻ song sinh kia. Thấy hào quang của Ngài, hai đứa trẻ vui mừng vô cùng. Cả hai vợ chồng đều kinh ngạc, mỗi người bồng một đứa con đến trước đức Phật và thưa:
– Bạch đức Thế Tôn! Hai đứa trẻ này mới sanh được khoảng hai tháng mà đã nói những lời rất kỳ lạ, sợ chúng gây họa nên chúng con định thiêu chết chúng. Đúng lúc Ngài đến đây, nên con chưa kịp thiêu. Không biết hai đứa trẻ này là loại ma quỷ gì, cúi xin đức Thế Tôn chỉ dạy! Hơn nữa, tại sao khi thấy Ngài, hai đứa trẻ lại vui mừng đến thế? Thế Tôn thấy hai đứa trẻ thì cười lớn, từ trong miệng phóng ra hào quang năm màu chiếu khắp cả đất trời?
Đức Phật nói với cha mẹ của hai đứa bé và mọi người trong làng:
– Hai đứa trẻ không phải ma quỷ mà là những đứa con phước đức. Vào thời quá khứ đức Phật Ca-diếp, chúng từng làm sa-môn. Thuở đó, hai đứa trẻ là bạn từ lúc còn rất nhỏ, đều có chí nguyện xuất gia và tinh tấn tu học. Khi sắp đắc đạo bỗng nhiên khởi tà ý, nên cả hai đều mất đạo lực, thích vinh hoa trần thế. Nhờ phước báo mà từng được sanh thiên, nếu sanh vào cõi người cũng làm quốc vương, công hầu, trưởng giả.
Bởi khi khởi tà tưởng này, cả hai đều bị thoái chuyển, không đạt được niết-bàn và chìm đắm trong sanh tử. Nhờ nhân duyên mật thiết nên nhiều đời chúng sanh ra cùng nhau. Đời này sanh đôi và được gặp ta ra đời. Nhờ công đức cúng dường đức Phật trong quá khứ mà nay đáng được hóa độ, tội hết phước sanh, tự biết đời trước của mình. Do vậy, ta cố ý đến đây hóa độ chúng, nếu ta không đến chắc chắn chúng sẽ bị lửa thiêu chết.
Khi ấy, đức Thế Tôn liền nói kệ rằng:
Đại nhân tánh vô dục
Ngời sáng giữa trần gian
Đối diện cảnh vui buồn
Trí mình rực rỡ thêm.
Bậc hiền buông thế sự
Đất nước, vợ cùng con
Thường giữ giới, định, huệ
Chẳng ham chi sang giàu.
Người trí biết uyển chuyển
Như cây sống trên cát
Kết bạn, chí chưa vững
Như vải trắng nhuộm màu.
Lúc đức Phật thuyết pháp, hai đứa trẻ nhìn đức Phật, liền vươn mình đứng dậy, lớn như trẻ tám tuổi, thành sa-di và chứng quả A-la-hán. Tất cả người trong thôn thấy hào quang của đức Phật và chứng kiến hai đứa trẻ biến đổi thân hình lớn nhanh, ai nấy đều rất hoan hỷ, đồng chứng quả Tu-đà-hoàn. Cha mẹ của hai đứa trẻ giải trừ được nghi ngờ, cũng được pháp nhãn.

(Trích từ kinh Pháp cú thí dụ – TT. Thích Thiện Thuận và ĐĐ. Thích Nguyên Trang dịch)

Bài viết cùng chuyên mục