Fri, 10 / 2021 1:04 AM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Muôn vật trong thế gian, từ ngọn cỏ, cành cây cho đến tất cả dụng cụ đều có cách sử dụng của nó. Chúng ta biết sử dụng đúng thì nó là vật có ích, còn sử dụng sai thì kết quả ngược lại. Mỗi người đều có tài năng và có ưu điểm, khuyết điểm khác nhau. Chúng ta phải biết dùng người cho thích hợp thì ai nấy đều là người giỏi, là người thành công. Còn chúng ta biết năng lực của họ mà dùng không thích hợp thì ai ai cũng trở thành người bất tài; hoặc bị thất bại.
Khi ăn, chúng ta nhất định phải dùng miệng, nếu đem đút vào hậu môn thì sẽ sinh bệnh. Chúng ta ăn bằng miệng, cảm giác ngon, thích thú và bồi bổ thân thể, cũng là chữa trị tất cả bệnh tật. Nếu chúng ta đút thức ăn vào hậu môn, không chỉ đau đớn mà còn sinh bệnh, khổ càng thêm khổ. Vì thế, muôn vật đều có cách dùng đúng hay dùng sai mà sinh ra kết quả an vui hay đau khổ. 

Ngày xưa, có một thanh niên rất mạnh khỏe, bất kỳ công việc nặng nhọc nào, anh ta đều làm nhanh gọn; nhưng không biết vì sao anh ta mắc chứng bệnh trĩ nội. Khi bệnh phát tác, anh ta đau đớn vô cùng, không còn tha thiết sống. Anh ta bảo các bạn:
– Quả thật tôi rất đau đớn, không cách gì chịu đựng nổi! Các anh hãy làm cho tôi chết, tôi van xin các anh đó!
Mọi người khuyên:
– Anh hãy cố gắng chịu đau một chút! Chúng tôi đã cử người đi mời thầy thuốc rồi.
Một lúc sau, thầy thuốc đến, khám bệnh cho anh ta, rồi hỏi mọi người:
– Bệnh của anh ta khi phát tác rất đau đớn phải không?
Mọi người đáp:
– Thưa thầy, đúng vậy! Xin thầy hãy bán thuốc hay nhất để trị bệnh cho anh ta!
– Bệnh này phải dùng phương pháp nhét thuốc vào, mới có hiệu quả; nhưng tôi có thuốc mà quên mang dụng cụ để nhét vào. Các anh đợi tôi về nhà lấy nhé!
Thầy thuốc vừa đi thì bệnh của anh ta lại phát tác. Anh ta lăn lộn trên giường rên la:
– Các anh hãy đem thuốc cho tôi uống nhanh lên đi, nếu không tôi chết mất!
Mọi người không nỡ nhìn thấy anh ta đau đớn như thế, nên đem thuốc đến và nói:
– Thầy thuốc dặn thuốc này nhét vào hậu môn mới có hiệu quả.
Anh ta bảo:
– Mặc kệ, các anh cứ cho tôi uống trước, rồi tính sau.
Thuốc này có công dụng chỉ xức bên ngoài mà anh ta đem uống vào, nên vừa uống xong, bụng to như cái trống chầu. Anh ta vốn đau ở hậu môn, hiện tại lại đau thêm trên bụng, khổ càng thêm khổ, muốn sống không được, cầu chết cũng không xong. Lúc này, thầy thuốc trở lại. Anh ta réo lên:
– Thầy ơi! Nhanh lên! Tôi đau bụng quá, không chịu nổi!
Thầy thuốc ngạc nhiên hỏi:
– Ủa! Không phải anh mắc bệnh trĩ à? Vì sao lúc này lại đau bụng?
– Vì tôi uống thuốc của thầy nên mới ra nông nỗi này.
– Tôi đã dặn rồi, thuốc này dùng để nhét mới có hiệu quả. Sao anh lại uống nó?
Vì thế, thầy thuốc phải cho anh ta uống thuốc súc ruột. Vừa uống xong, anh ta nôn ói và tiêu chảy ra hết. Sau khi để anh ta nằm nghỉ ngơi một lúc, thầy thuốc lại nhét thuốc vào hậu môn anh ta. Anh ta tốn phí rất nhiều sức lực, bệnh mới thuyên giảm.

Bài học đạo lý
Các vị đại đức! Con người sinh ra ở đời, ai cũng có một nghề và đều có phương pháp làm việc. Kiếm tiền có phương pháp kiếm tiền, làm việc có phương pháp làm việc, làm người có phương pháp làm người, dùng đồ vật có phương pháp dùng đồ vật, trị bệnh có phương pháp trị bệnh, tu hành có phương pháp tu hành. Mỗi người đều có phương pháp, kinh nghiệm của mình. Nếu như chúng ta dùng phương pháp không đúng thì làm việc gì cũng không thể nào tốt được; còn làm đúng phương pháp thì làm ít mà thành công nhiều, làm sai phương pháp thì làm nhiều mà thành công ít. Vì thế, làm việc gì cũng đều có phương pháp, mỗi người đều có phương pháp, kinh nghiệm riêng. Có người tích lũy phương pháp kinh nghiệm nhiều đời, nhưng họ giấu kín không chịu nói ra, lại nói rằng bí quyết, hay cơ trời không được tiết lộ. Ở đời có bí mật cơ trời không được tiết lộ không? Nói thẳng ra, chẳng đáng một xu. Mọi người biết, nhưng giả ngu không nói mà thôi. Tục ngữ có câu: “Lừa người không biết, người biết không thể lừa”. Đúng vậy!
Muôn sự ở đời, nếu như người biết thì mọi việc đều thông suốt. Người không biết, gặp việc gì cũng bị chướng ngại, càng đáng thương hơn là họ sẽ bị người lừa gạt liên tục, lao lực lại tốn tiền của. Làm quan có kiến thức của làm quan, làm kẻ cướp có kinh nghiệm của kẻ cướp. Kinh nghiệm của nghề buôn bán là “không gian xảo thì không buôn bán được”, cũng có cách của thương nghiệp. Chúng ta muốn học kiến thức của một nghề, phải mất năm, ba năm, hoặc đem hết tinh lực cả đời. Người được vận may gặp thầy giỏi, bạn tốt, hoặc gặp được thiện tri thức thì suốt đời đi trên con đường may mắn. Nếu bị vận xấu gặp ác tri thức, hoặc thầy tà, bạn tà, đi trên đường tà thì một đời như sụp đổ.
Nhưng con người thật kỳ lạ! Chúng ta nói lời hay ý đẹp, nói lời chân thật, họ không nghe. Họ cứ khăng khăng thích nghe những lời tà ma, lời giả dối, lời đồn nhảm, lời đe dọa. Mỗi người đều có chính tri, chính kiến; cũng có tà tri, tà kiến của họ. Đặc biệt là kiến thức của tôn giáo, chính-tà càng khó tách rời. Phương pháp tu hành là then chốt thăng hoa hay sa đọa. Người tu mù không biết, vô tình đi vào đường tà, thật là đáng thương! Cho nên tà-chính không thể phân biệt.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục