Wed, 02 / 2021 12:08 AM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Con người quý ở tự biết. Tự biết thân phận, tài năng, học vấn, tri thức của mình. Tự mình làm được việc gì, đều phải biết. Tình thương trong sáng, bình đẳng không có sang hèn. Nhưng xã hội ngày nay có sự sai biệt về sang-hèn. Muôn vật đều có đắt-rẻ; ngọn cỏ và cây cổ thụ, quý ở chỗ có thể coi như nhau. Ở quốc gia dân chủ, mỗi người đều có tư cách làm tổng thống, nhưng không phải ai cũng làm tổng thống được. Trí thức của mỗi người có cao-thấp; năng lực có giỏi-dở; thân phận có sang-hèn, tất cả đều có sai khác, không phải mọi người đều giống nhau.

Thuở xưa có gã thanh niên ở vùng nông thôn, chất phác thật thà, siêng năng làm việc, quanh năm cần cù cày sâu cuốc bẫm, nên trở thành người khá giả, cuộc sống trôi qua bình yên. Bậc cổ đức dạy: “Con người khi có tiền sinh hư”. Gã thanh niên này khi có đầy đủ cơm ăn, áo mặc, nhà ở thì nghĩ đến chuyện lập gia đình, lập nghiệp. Nhưng hắn nhìn kỹ trong thôn chẳng có cô gái nào hợp ý. Tuy hắn chưa có một gia đình hạnh phúc trọn vẹn, nhưng cuộc sống của hắn cũng yên ổn, an cư lạc nghiệp.
Gã thanh niên quanh quẩn trong thôn đã lâu, nên muốn đi đâu đó để thư giãn tâm hồn, ngắm nhìn phong cảnh mọi nơi. Một hôm, hắn đi đến thành phố. Khi đi ngang qua hoàng cung, hắn chợt thấy công chúa, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần. Hắn bị sắc đẹp của công chúa cuốn hút, quên mất thân phận mình là ai. Hắn đứng ngơ ngẩn rất lâu, công chúa đi rồi, hắn mới chợt tỉnh. Tuy đã trở về làng quê, nhưng ngày đêm hắn cứ mơ tưởng đến hình ảnh công chúa đang hiện trước mặt. Từ đó, hắn luôn dệt mộng đẹp ái tình.
Trước đây, khi chưa gặp được công chúa, hắn vui thích sống cảnh đồng ruộng, vui mừng khi lúa được mùa. Sau khi thấy được công chúa, hắn không còn thích thú công việc đồng áng và hớn hở khi được mùa. Suốt ngày đêm, hắn chỉ nghĩ nhớ đến công chúa, đó là niềm hạnh phúc của hắn. Nhưng hạnh phúc ảo tưởng làm sao đạt được! Ban ngày hắn nằm dài trên giường ngắm nhìn bức tranh treo trên tường, giống như công chúa đang mỉm cười với hắn; ban đêm, hắn nằm mộng thấy cùng công chúa chạy nhảy vui đùa. Vì thế, làm cho hắn lúc nào cũng dệt mộng đẹp về một cuộc sống vinh hoa phú quý bên người vợ kiều diễm xinh đẹp.
Khi con người đang sống trong cơn mộng tình ái thì không phân biệt sự sang hèn; huống gì hắn đang si tình đơn phương, đối tượng hắn nghĩ đến là công chúa con nhà hoàng tộc, còn hắn chỉ là nông dân cày sâu cuốc bẫm nghèo khổ. Do đó, hắn ngày càng tiều tụy, và luôn sống trong mộng đẹp ảo tưởng. Hắn hạnh phúc hay đau khổ cũng chưa biết rõ. Có người bạn thức tỉnh hắn:
– Anh đừng có si mê như vậy, phải biết thân phận của mình là ai! Nếu như anh thích cô nào trong thôn thì chúng tôi sẵn sàng giúp anh làm mai mối. Còn công chúa thì anh không nên yêu cuồng si, ảo tưởng như vậy.
Nhưng con người là một động vật rất kỳ lạ, những thứ người ta không đạt được thì càng muốn chiếm hữu. Kết quả, hắn mắc bệnh thất tình.
Một hôm, những người bạn thân họp lại để bàn bạc cứu chữa bệnh si tình của hắn. Có người nói:
– Đây là tâm bệnh, thầy thuốc đành bó tay.
Có người bảo:
– Tâm bệnh vẫn có thuốc chữa được.
Có người đưa ý kiến:
– Chỉ cần chúng ta biết mở sợi dây tình cảm trói buộc là được.
Cuối cùng mọi người thống nhất ý kiến nói với anh ta: “Chúng tôi đã cử người đến hoàng cung bàn chuyện cầu hôn. Công chúa đã bằng lòng lấy anh; chỉ là công chúa còn đi học, nàng bảo anh hãy giữ gìn sức khỏe, vài ba năm sau sẽ tính chuyện cưới hỏi”. Họ nói như thế để làm cho tinh thần hắn ổn định, sau đó tính tiếp.
Hắn nghe công chúa đồng ý lấy mình, nên vui mừng khôn xiết, liền ngồi dậy nói:
– Cảm ơn các bạn nhiều lắm! Mặc dù hiện tại tôi không thể gặp mặt công chúa, nhưng nàng đồng ý lấy tôi thì tương lai tôi được sống mãi mãi bên nàng, sẽ hưởng hạnh phúc ngọt ngào, những tháng ngày ân ái thỏa thích. Tôi còn mong ước điều gì nữa chứ!
Từ đó, hắn khỏi bệnh. Nhưng ngày tháng trôi qua, tin tức về công chúa vẫn mịt mù tăm cá, hắn chỉ mơ tưởng mà thôi.

Bài học đạo lý
Các vị đại đức! Mọi người đều có hy vọng, hướng về tương lai. “Ngày mai đang bắt đầu từ ngày hôm nay”. Nhưng chúng ta hy vọng phải phù hợp với mình, thì mới có thể đạt được mục đích. Chúng ta mong muốn những điều không thật có, hoặc việc đó không thể đạt được mục đích, thì giống như nằm mộng, ngày tháng trôi qua, đợi mãi đến khi tàn hơi kiệt sức, có hối hận cũng đã muộn.
Có những ngoại đạo ảo tưởng những mục tiêu không thật có như: vô cực, lý thiên, lão mẫu nương, cùng làm giáo chủ v.v.. Những điều này không thật có, cũng là ảo tưởng sáng tạo, mãi mãi không đạt được mục đích; giống như gã thanh niên ở thôn quê trong câu chuyện muốn cưới công chúa, đó chỉ là vọng tưởng hư ảo, làm sao mà đạt được!
Thế nào là Phật? Phật có phải cũng là do chúng ta ảo tưởng sáng tạo ra không? Phật là đấng đại giác, trí tuệ, đạo đức rộng lớn, cũng là bậc đại từ bi. Nếu như chúng ta tu từ bi, trí tuệ, đạo đức thật sự, cũng có thể thành Phật, thì sao có thể phủ định Phật chứ? 

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục