Sun, 10 / 2020 10:24 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Bậc cổ đức dạy: “Giết địch một vạn, ta mất ba nghìn”, đây là nói về thắng lợi. Nếu như binh lực ta và địch ngang nhau, có thể cuộc chiến bất phân thắng bại. Còn binh lực của ta yếu hơn đối phương thì cũng có thể tất cả quân ta đều bị tiêu diệt. Hận thù cũng như thế. Khi chúng ta tức giận, giống như đao nhọn đâm vào mình, như ngọn lửa đang thiêu đốt thân mình. Lúc đó, chúng ta tự hạ thấp đạo đức, nhân cách của mình, và cũng đánh mất lý trí. Làm sao làm được việc tốt? Hậu quả sự việc sẽ như thế nào? Nếu như chúng ta bình tĩnh suy xét sự việc lại lần nữa thì có thể thắng lợi. Tự mình trả giá bao nhiêu? Bị tổn hại bao nhiêu?
Ai mà không quý trọng bản thân mình, nhưng khi ma vương sân hận nổi lên chiếm trọn tâm mình thì chúng ta bất chấp tất cả, làm những việc điên cuồng mà tự mình không muốn, tự hại mình và hại người. Kết quả là kết oán thù nhiều đời nhiều kiếp trong tương lai mà chúng ta không biết được. Nó khiến chúng ta tính toán tranh đoạt, nó bảo chúng ta tạo các ác nghiệp. Chúng ta bị nó lừa gạt, lại không biết quay đầu, còn tự cho là trời sinh tự nhiên, phải không?

Ngày xưa ở làng nọ có anh A. Một hôm trong buổi tiệc, anh bị một đại thần hủy nhục ngay tại chỗ khiến anh không nhịn được. Hắn khinh khi nói:
– Hôm nay, khách của ta đến đều là những người có địa vị, uy tín và lịch sự, lễ phép. Chỉ có những kẻ thấp hèn không biết lễ phép, lịch sự không mời mà đến ngồi trong bữa tiệc như thế này; quả thật làm cho chúng ta vô cùng xấu hổ! Kẻ thấp hèn này lại ngồi đối diện với ta, làm cho ta nôn mửa, ăn không vô. Các bạn thấy có xui xẻo không? Ha ha…
Anh giận run lên, quát:
– Mày hơn tao được bao nhiêu? Chẳng qua mày được làm quan đương triều, giàu có ở vùng này, nên tỏ ra ta đây chứ gì?
– Mày ở đây mà không phục tao phải không? Không phục thì hãy nếm quả đấm của ông đây!
Do đó, anh A vô duyên vô cớ bị đánh một trận. Anh ta hét lên:
– Mối hận này ta không bao giờ quên.
Vì thế, trải qua hơn mười mấy năm, anh ta ăn không ngon, ngủ không yên giấc, luôn nghĩ đến mối hận, nhưng chưa tìm được cơ hội báo thù; cho nên, anh ta đau khổ suốt mười mấy năm, lại bị lửa sân hận thiêu đốt ngần ấy thời gian.
Một hôm, tình cờ gặp anh, người bạn hỏi:
– Anh A sao thế? Tôi nhìn thấy sắc mặt anh sầu khổ suốt ngày. Anh có tâm sự gì không? Nếu có tâm sự, hãy nói ra thử xem, không chừng tôi nghĩ cách giúp được anh đó!
Được dịp trút hết nỗi oán hờn, thù hận suốt mười mấy năm, anh ta liền kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người bạn nghe. Người bạn hỏi:
– Vậy anh muốn trả thù phải không?
Anh A đáp:
– Đúng thế! Suốt mười mấy năm, tôi luôn nhớ đến mối thù này. Anh có cách nào giúp tôi không?
– Có rồi, nhưng anh cũng phải trả giá rất đắt.
Người bạn ấp úng không dám nói ra. Anh A hối thúc:
– Anh cứ nói ra đi, cho dù trả giá như thế nào, tôi cũng bằng lòng.
Người bạn nói:
– Có một loại ma chú, gọi là chú Tì-đà-la, uy lực rất mạnh, có thể hại được kẻ khác. Khi anh trì chú, tuy hại được đối phương nhưng đồng thời cũng hại chính mình. Anh hãy suy nghĩ kỹ xem có nên đem đau khổ của mình để hại kẻ thù, hoặc đem sinh mạng của mình để hại sinh mạng đối phương không!
– Bất cứ giá nào, tôi cũng phải trả thù. Tôi bằng lòng làm thử việc này.
Do đó, anh ta trì chú Tì-đà-la để trả thù đối phương cũng là hại mình. Kết quả, hai bên cùng chết, tâm sân hận hại người thật là khó trừ.

Bài học đạo lý
Các vị đại đức! Tất cả chúng sinh đều có tâm sân hận, sai khác nhau là nhiều hay ít. Khi sân hận nổi lên, chúng ta quên mất chính mình, đánh mất lý trí. Lúc này, nếu như chúng ta suy nghĩ lại: “Ta có làm điều gì sai không? Hay là do người đó? Vì sao họ đối xử với ta như thế?”. Chúng ta bình tâm suy nghĩ kỹ, xem then chốt vấn đề ở đâu, thì thiên hạ không có việc gì mà không giải quyết được.
Chỉ có người đánh mất lý trí, hoặc thích làm theo ý của mình thì mới xảy ra tranh cãi không thể hòa giải được, nên cả hai đều thiệt hại. Nói xa hơn một chút, là sẽ kết oán thù nhiều đời nhiều kiếp, đều là vì việc rất nhỏ mà ra. Như thế, người đời sân hận, chẳng phải giống như chú Tì-đà-la? Cho dù bạn thắng cũng tốt, thua cũng được, nhưng đều phải trả giá rất đắt. Tại sao chúng ta cứ sân hận? Làm thế nào có thể tiêu diệt được sân hận?
Đức Phật dạy: “Một niệm sân hận khởi, liền mở tám vạn cửa chướng ngại”. Cho dù người có lý trí, thông minh, có học vấn; nhưng khi sân hận bốc lên thì lý trí bị che lấp, làm việc không theo đạo lý, cũng không nghĩ đến hậu quả, dẫn đến làm những việc bất trung, bất nghĩa, bất hiếu. Nếu như người nào luôn ôm mối hận thù thì hằng ngày có ăn sơn hào hải vị cũng chẳng thấy ngon. Còn người tâm an lạc, cho dù ở rừng sâu núi thẳm, ăn uống đạm bạc mà vẫn sống vui vẻ. Vì sao? Vì họ không có phiền não khổ đau, không có sân hận. Vì thế, mọi người không có sân hận thì đời sống thanh nhàn. Kẻ ôm sân hận thì tâm luôn đau khổ.
Chúng ta làm thế nào diệt trừ được tâm sân hận? Chúng ta vừa hiểu rõ nguồn gốc tâm sân hận, từ nhân đến quả và quan hệ lợi hại của nó, vừa nỗ lực hành trì Phật pháp thì mới có thể hàng phục được ma vương này.

(Trích từ Chuyện bách dụ, SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục