Mon, 08 / 2020 10:33 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Dân gian ta có câu: “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”. Chúng ta bị rắn cắn một lần thì cả đời cứ ám ảnh, ban đêm thấy sợi dây thì cho là con rắn rồi sợ hãi; đây là một loại bệnh tưởng. Người nhút nhát, bất cứ việc gì, như gió thổi cây rung cũng tưởng là ma quái. Chính vì thế mà việc gì họ cũng lo sợ, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh ngay trong cuộc sống hằng ngày. Có người bị tên trộm lén vào nhà; từ đó, họ suốt ngày cứ lo đóng chặt cửa. Do đó, mỗi người đều có nỗi lo sợ, nhưng cảm giác sai lầm thì nhiều.
Ma, rắn và kẻ trộm thật sự đáng sợ như thế không? Có người chuyên đi bắt rắn, bắt ma làm nghề mưu sinh. Có người chuyên bắt kẻ trộm làm nghề nghiệp. Tục ngữ có câu: “Rắn, ếch, rết; ba loài này không khuất phục nhau”. Rắn sợ rết, rết sợ ếch, ếch sợ rắn. Kẻ trộm sợ cảnh sát, cảnh sát sợ cấp trên, cấp trên sợ dân, dân sợ kẻ trộm. Như thế, ai sợ ai đây? “Một điều chính khắc phục vạn điều tà, vạn điều tà không bằng một điều chính”. Người chính tâm, chính hạnh, chính tri kiến thì cái gì cũng không sợ. Kẻ tà tri, tà kiến luôn có những cảm giác sai lầm, nên việc gì cũng sợ. “Chính khí ngất trời”: người có chính khí, ngay cả trời cũng sợ hãi, huống gì quỷ thần?
Ngày xưa, có một đoàn hát kịch, gặp lúc quê nhà bị nạn mất mùa, nên chuyện cơm ăn, áo mặc trở thành vấn đề nan giải cho cả đoàn, vì người dân không còn tâm trí để đi xem hát. Do đó, đoàn hát không thể tiếp tục ở lại quê hương, đành chuẩn bị dời đi nơi khác biểu diễn để lo cho cuộc sống. Cả đoàn người, ngựa xuất phát từ quê hương, đi suốt năm ngày mới ra khỏi vùng thiên tai mất mùa. Mặc dù trên đường đi, họ biểu diễn được vài ba suất, nhưng thu nhập rất ít, cũng chẳng thấm vào đâu. Một hôm, lúc về chiều, họ đi vào trong khu rừng; lúc này, mặt trời đã xuống núi, không còn cách nào hơn, mọi người đành phải nghỉ chân trong rừng. Đến nửa đêm, vùng núi cao nguyên rất lạnh, mọi người cùng đi kiếm củi khô chất lại đốt lên để sưởi ấm và cũng nấu một ít thức ăn, ăn cho đỡ đói.
Vào lúc nửa đêm, có một diễn viên lạnh run, ngồi dậy tiện tay kéo trúng y phục hóa trang giả ma rồi mặc vào cho đỡ lạnh. Bỗng có một diễn viên khác thức giấc, chợt thấy bên đống lửa có một con ma, anh ta hốt hoảng hét to lên rồi bỏ chạy. Mọi người trong đoàn cũng tỉnh giấc, không hỏi nguyên do mà ai nấy đều tranh nhau chạy. Diễn viên mặc y phục hóa trang ma thấy mọi người chạy cũng chạy theo. Ai nấy đều thấy ma đuổi theo sau, nên càng cố sức chạy, càng chạy càng sợ, càng sợ càng chạy nhanh hơn.
Cả đoàn người băng rừng, trèo núi, vượt sông, ai cũng sợ hãi; mặc cho gai nhọn đâm bị thương khắp thân mình, anh chạy theo tôi, tôi chạy theo anh; mãi khi đến lúc trời sáng, mọi người mới thấy rõ người mặc y phục ma là diễn viên trong đoàn. Có người hỏi:
– Anh có phải là diễn viên trong đoàn chúng tôi không?
Anh ta đáp:
– Đúng vậy!
– Vì sao anh mặc y phục hóa trang ma để dọa chúng tôi?
– Không có, nửa đêm lạnh quá, tôi chịu không nổi nên ngồi dậy, kéo đại y phục này mặc vào cho đỡ lạnh. Khi nhìn thấy mọi người chạy, tôi cũng chạy theo.
– Chúng tôi tưởng ma xuất hiện nên mới bỏ chạy.
– Tại sao mọi người không nhìn kỹ một chút?
– Lúc đó, mọi người đều hốt hoảng, ai đâu bình tĩnh mà nhìn kỹ.
Lúc này, mọi người mới yên tâm nói:
– Chúng ta sợ hãi chuyện này quả thật quá oan uổng, băng rừng lội suối cũng phí sức, toàn thân bị thương chịu đau đớn, chỉ vì một niệm sai lầm.

Bài học đạo lý
Con người đến thế gian này có cha mẹ, con cái, anh em, chị em, vợ con, bạn bè, cũng giống như một đoàn kịch. Mỗi ngày, con người có biết bao nhiêu điều vui-buồn, mừng-giận, thành-công, thất-bại; giống như diễn kịch trên sân khấu.
Nhưng hàng phàm phu chúng ta luôn diễn vai diễn của mình rất xuất sắc. Có lúc nghe người khác nói những điều mình không thích thì đỏ mặt tía tai cãi nhau ỏm tỏi. Có người vì năm đồng tiền mà quyết chí tranh giành mày chết tao sống. Những màn kịch này, ai làm đạo diễn? Nếu như thần làm đạo diễn thì thần quá tàn nhẫn, vì đều xếp vào những bi kịch, tai kịch, khổ kịch. Theo ý của chúng tôi là chúng ta tự biên, tự diễn thì mới đúng. Nhưng vì sao phải xếp vào khổ kịch mà không xếp vào hài kịch? Điều này phải hỏi lại chính mình mới biết. Đức Phật dạy: “Muốn biết nhân đời trước, đời nay chịu thế nào; muốn biết nhân đời sau, đời nay làm thế nào?”. Vì vậy, tất nhiên phải tự hỏi mình.
Vui buồn, mừng giận là chuyện thường tình của con người, cãi nhau ồn ào là việc khó tránh khỏi. Nhưng điều quan trọng là việc nhỏ như hạt mè mà tạo các ác nghiệp để đạt được mục đích, để rồi tương lai nhiều đời nhiều kiếp chịu biết bao đau khổ, gây kết oán thù, luân hồi trong sáu đường báo thù lẫn nhau, mãi mãi không thoát ra được biển khổ luân hồi, như thế là điều quá oan uổng cho con người. Đức Phật dạy:
Biết huyễn thì nên lìa,
Lìa huyễn là giác ngộ.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục