Thu, 08 / 2020 10:40 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Chúng ta muốn đi xa thì phải xuất phát từ chỗ gần, rồi dần dần đi đến chỗ mình cần đến. Đứa bé vừa sinh, phải trải qua thời gian nuôi dưỡng mới lớn lên thành người. Thân thể bệnh lâu ngày, làm sao uống một thang thuốc mà bình phục được! Nhưng ở đời vẫn có người muốn nhảy một bước lên tận trời. Bạn nói, có điều này không?

Thuở xưa, có một người đã bệnh lâu năm. Một hôm, ông ta than thở với vợ:
– Nàng ôi! Tôi mắc bệnh thật là đau khổ. Khi thân thể mạnh khỏe, có thể trèo đèo vượt suối, cho dù lạnh rét hay nóng bức cũng chẳng sợ. Lúc ngã bệnh rồi, chẳng những không làm được việc gì mà đi lại cũng khó khăn, còn phải làm phiền người khác chăm sóc. Thật sự tôi đành bất lực, khổ quá đi thôi!
Vợ ông nhỏ nhẹ an ủi:
– Chàng ơi! Đừng buồn đau than thở như vậy, làm người ai mà không bệnh; chàng hãy cố gắng chịu đựng, an tâm dưỡng bệnh, từ từ sẽ chữa khỏi thôi. Nếu như chàng cứ mãi suy nghĩ buồn rầu thì bệnh càng nặng thêm. Xin chàng hãy yên lòng, có thiếp chăm sóc chàng chu đáo, đừng đau buồn nữa nhé!
Người vợ mời thầy thuốc đến chẩn đoán. Thầy thuốc bảo:
– Bệnh ông nhà chỉ suy dinh dưỡng, vì suy nghĩ nhiều và buồn rầu nên dẫn đến bệnh lâu ngày, chỉ cần tinh thần thoải mái, sống an vui, tịnh dưỡng thì bệnh sẽ khỏi. Sau khi bệnh khỏi, phải ăn uống tẩm bổ. Bà đem gà và thuốc hầm chung để cho ông ăn; chẳng bao lâu, ông nhà sẽ hồi phục sức khỏe.
Vợ ông nghe thầy thuốc bảo, liền đi ra chợ mua một con gà và một thang thuốc bổ về hầm chung lại rồi đem cho ông ăn; mong ông sớm bình phục. Nhưng ông ta lại nôn nóng mong hết bệnh ngay, lại hét toáng lên:
– Tại sao thế! Thuốc ta cũng uống rồi, gà hầm cũng đã ăn, sao chẳng đỡ tí nào vậy? Ta thấy gã thầy thuốc này đúng là lang băm. Nàng mau đi tìm thầy thuốc giỏi về cho ta! Nhanh lên!

Bài học đạo lý
Ở thế gian này làm sao có thầy thuốc chữa bệnh nan y mà khỏi liền được! Mỗi người mắc bệnh đều do tích chứa lâu ngày. Chúng ta ăn uống hằng ngày, chất độc trong cơ thể thải ra ngoài không hết, mỗi ngày dồn một chút sẽ tạo thành bệnh. Khi uống thuốc trị bệnh cũng vậy, phải từ từ mỗi ngày chữa trị một chút, mới có thể chữa trị tận gốc.
Phương pháp trị bệnh có rất nhiều: tập dưỡng sinh, uống thuốc, nghỉ tịnh dưỡng, tinh thần thoải mái, ăn uống điều độ, làm việc nghỉ ngơi hợp lý, chú ý giữ vệ sinh v.v., phối hợp những điều trên mới có thể hết bệnh. Bằng không thì, cho dù thầy thuốc tài giỏi cỡ nào cũng phải bó tay. Giống như một đống rác, muốn dọn sạch nó, cũng phải hốt lần lần, mới dọn sạch hết được. Chúng ta mắc bệnh, uống thuốc cũng như vậy, mỗi ngày uống thuốc, bệnh giảm bớt một chút. Sau khi bệnh hết rồi, cũng phải bồi dưỡng nghỉ ngơi, mỗi ngày khỏe một ít, mới hồi phục sức khỏe; nếu muốn uống thuốc thật nhiều trong một ngày khỏe liền là việc không thể có.
Người tu hành Phật pháp, mỗi ngày đều phải nỗ lực tu tập. Ngay trong cuộc sống hằng ngày, ta phải thường hành trì Phật pháp, tu dưỡng từ bi, đức hạnh, trí tuệ, phước báo, mới có thể dần dần thành tựu Phật đạo. Ngày nay, có người chủ trương tu đắc đạo thành Phật ngay lập tức. Họ học được một chút phép thuật liền cho rằng mình đắc đạo; hoặc dựa theo phép thuật nào đó có được chút linh ứng cũng cho là đắc đạo; hoặc giống như quỷ thần cho rằng con người sau khi chết biến thành ma, biến thành thần, căn bản cũng không cần tu hành. Như thế, họ cho rằng giá trị của đức Phật chẳng đáng năm đồng tiền. Đây là bọn người gian tà, bỡn cợt, hoặc là người không hiểu rõ Phật pháp.
Hàng phàm phu chúng ta từ vô thỉ đến nay luân hồi trong sáu đường, tích chứa phiền não tham, sân, si nhiều vô lượng. Nếu như trước đây, những phiền não này chưa đoạn trừ thì không thể đắc đạo chứng quả. Trước đây, phước đức, trí tuệ chưa được viên mãn thì không thể thành Phật. Vì thế, đức Phật là đấng viên mãn phước báo, thần thông, đức hạnh, từ bi, trí tuệ cao tột. Không phải có chút thần thông liền tự xưng mình thành Phật. Thành Phật là việc phải trải qua nhiều đời nhiều kiếp, chẳng phải một khắc, một giờ mà đạt được. Uống một thang thuốc mà muốn bệnh đã lâu khỏi liền, bồi dưỡng một chút mà muốn hồi phục sức khỏe ngay thì cũng giống như vậy.
Tâm trạng của bệnh nhân là nóng nảy, đau khổ, lại muốn mau hồi phục sức khỏe, cũng là chuyện thường tình. Nhưng vì sao trước khi chưa mắc bệnh không chịu chú ý sức khỏe của mình, ngã bệnh rồi không chịu khó cố gắng tịnh dưỡng, mà còn thích nghe và tin theo bọn gian tà nói lời đường mật, mê hoặc mọi người? Đây là nhược điểm rất lớn của con người, cũng là kẽ hở để bọn chúng lợi dụng. Người có kiến thức mà tính tình nóng nảy cũng dễ đánh mất lý trí. Chúng tôi chỉ mong mọi người dựa theo lý trí mà chọn lựa chính tà.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục