Thu, 03 / 2020 9:01 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Bất luận lúa, mè, đậu ở thế gian, hay các loại trái cây, đều phải đợi nó chín mới hái được. Nếu trái cây chưa chín mà chúng ta hái xuống thì nó còn chua, chát ăn không được. Vì sao có người hái trái cây còn non xanh? Hái như vậy là giú ép, khác nào làm việc lãng phí. Chúng ta đợi trái cây chín, thì nó vừa ngon, vừa ngọt, lại vừa có chất bổ. Cũng thế, mọi việc ở thế gian đều có quan hệ thời cơ đến và chưa đến. Nếu như thời cơ chưa đến mà chúng ta làm càn thì rốt cuộc hiệu quả không đạt được như mong muốn.
Ngày xưa có một phú ông, nhà ông có rất nhiều kẻ hầu người hạ. Ai nấy cũng muốn làm hài lòng ông chủ, nên tìm mọi cách nịnh nọt để được hầu ông. Phú ông có hai thói quen là thường ngủ từ sáng sớm đến chiều tối mới thức dậy và thích nhổ đàm xuống nền nhà. Vì thế, khi ông vừa thức dậy, luôn có người túc trực để thay y phục, thay giày cho ông. Trong số đầy tớ có một tên rất ngốc. Mỗi khi hắn muốn hầu ông chủ đều bị những người hầu khác giành làm trước, cho nên hắn không được lòng ông chủ.
Một hôm, hắn chợt nghĩ ra ý nghĩ kỳ quái muốn hầu ông chủ trước, mong ông chủ đối xử hắn đặc biệt. Do đó, khi ông chủ còn ngủ, hắn đến gõ cửa phòng kêu:
– Ông chủ ơi, dậy đi! Dậy đi!
Phú ông bực mình quát:
– Có việc gì thế?
– Con thay quần áo, giày cho ông.
– Ngươi cút đi! Ta còn đang ngủ, tại sao gọi ta dậy?
Vì vậy, hắn bị mọi người chế giễu. Chẳng những hắn không lấy được lòng ông chủ mà còn mất việc làm, phải đi lang thang khắp đầu đường, xó chợ.
Còn một tên hầu nữa cũng ngu cực kỳ, hắn cũng muốn lấy lòng ông chủ. Mỗi khi ông chủ khạc đàm, lập tức có người đến lau ngay. Hắn rất muốn lau nhưng chưa tìm ra cơ hội. Một hôm, hắn muốn lau trước mọi người khi ông chủ khạc đàm, cho nên từ sáng sớm đứng canh theo dõi động tác của ông chủ. Trước khi khạc, ông chủ thường ho mấy tiếng. Vì vậy, đợi khi ông chủ vừa ho, hắn liền đưa mạnh chân ra để hứng đàm. Kết quả, với tuyệt chiêu của hắn, ông chủ bị gãy hai cái răng, môi cũng bị giập chảy máu. Ông chủ tức giận quát:
– Tại sao ngươi đá ta làm ta gãy hai cái răng và giập môi như vậy?
Hắn đáp:
– Thưa ông! Con không cố ý đá ông. Bình thường khi ông khạc đàm thì luôn có người hầu hạ lau chùi. Hôm nay, con muốn hầu ông, nên nghĩ khi ông khạc đàm chưa rớt xuống đất, con đưa chân ra hứng để khỏi lau nhà. Không ngờ, con đưa chân quá mạnh làm gãy răng và giập môi ông. Con xin lỗi, mong ông tha thứ!
– Tha thứ à! Ngươi đá mạnh làm cho ta ra nông nỗi này, còn xin ta tha thứ. Hãy cút đi ngay! Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.
Do đó, hắn cũng bị mọi người cười chê.

Bài học đạo lý
Các vị đại đức! Câu chuyện này nói với chúng ta, con người làm việc gì đều phải đúng thời, đúng chỗ, đúng người; nếu như ba thứ này làm không đúng lúc thì chẳng những làm hỏng việc mà còn sợ kết quả sẽ ngược lại. Cho nên, khi làm việc, chúng ta phải chọn đúng thời gian, nơi chốn, con người có hợp hay không, đó là then chốt thành công hay thất bại của mỗi người.
Người học Phật phải tích lũy công đức. Ba yếu tố từ bi, trí tuệ, công đức đều phải tăng trưởng mỗi ngày. Bậc cổ đức dạy: “Làm việc thiện như cỏ trong vườn mùa xuân, không thấy nó lớn nhanh, nhưng nó lớn dần mỗi ngày”. Chúng ta tích lũy từ từ như vậy, đến khi trí tuệ, công đức viên mãn, mới gọi là thành Phật.
Hiện nay, có người học Phật ba ngày thì muốn được cảm ứng thần thông gì đó; hoặc mong có bậc minh sư nào chỉ cho bí quyết tu đắc đạo liền; hoặc mong trời ban chân đạo gì đó, người có phước mới được; hoặc mong được ban cho bí quyết chân ngôn gì, chỉ một niệm liền đắc thần thông.
Ngoài xã hội lại xuất hiện những hàng rẻ tiền, hàng dỏm dùng nhiều chất hoá học; hoặc công nhân ăn cắp vật liệu xây dựng đem ra bán rẻ. Nói rõ ra, các thức ăn đều dùng chất hoá học; hoặc ăn bớt làm dối phải không?
Xã hội hiện đại hóa, công nghiệp hóa, thời gian là vàng; mọi người chạy đua với thời gian để kiếm tiền, không có thời gian nghiên cứu chân lý. Vì thế, bọn tội phạm dùng nhiều thủ đoạn phao tin nhảm, dụ dỗ, lừa đảo mọi người; vì tâm con người vốn hám rẻ, tất nhiên là cấu kết với nhau.
Chúng ta ăn một bữa cơm thật không dễ. Người nông dân phải cấy lúa, nhổ cỏ, bón phân, cực khổ một nắng hai sương mới được thu hoạch; lại phải vận chuyển, phơi khô, rê lúa, sàng sảy đem về nhà, xay giã thành gạo, nấu chín thành cơm. Trải qua nhiều công đoạn vất vả, mới có được một bữa ăn. Vậy việc tu đắc đạo thành đạo có dễ dàng không?
Có những người không hiểu biết, khi có người muốn lừa gạt thì họ bị lừa như chơi; thật sự rất kỳ lạ, cũng rất đáng thương! Đức Phật là đấng giác ngộ, từ bi, trí tuệ viên mãn. Nếu như chưa được viên mãn thì không thể cho là thành Phật. Huống gì (có người) dùng phương pháp bất chính (mà mong đắc đạo). Hay nói cách khác, không có phương pháp đắc đạo dễ dàng như thế. Người ngu trong câu chuyện là bài học sâu sắc cho chúng ta.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục