Wed, 02 / 2020 8:37 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Bất luận làm công việc gì, tất cả mọi người đều có nghề nghiệp trong xã hội. Khi làm việc gì, ai cũng mong muốn được trả công xứng đáng, lại có người muốn trả công càng nhiều càng tốt. Có người nào chịu ra sức làm việc mà chẳng cần trả công không? Chỉ có người làm từ thiện, hay vì tình cảm bạn bè thân thuộc, họ làm việc không cần trả công; nhưng họ cũng mong tương lai được đền đáp lại. Nếu như mỗi người ra sức làm việc một phần thì tương lai sẽ được hưởng một phần. Như thế thì hạnh phúc ở thế gian đều là đánh đổi từ sự lao nhọc của mọi người. Có người nào không chịu cực khổ làm việc mà được kết quả không? Hay có người nào làm việc cực khổ mà không thu hoạch được thứ gì?
Thuở xưa, có hai người bạn cùng nhau đi du ngoạn. Trên đường đi, họ gặp một người kéo xe, trong xe chất đầy hàng hóa. Lúc đi vào đường núi gập ghềnh, người kéo xe ra sức kéo cũng không cách gì xe lăn bánh được. Bỗng nhiên, anh ta dừng lại, lễ phép nói với hai người bạn:
– Thưa hai anh! Hoan hỷ giúp giùm tôi đẩy xe qua đoạn đường này nhé! Tôi nhất định sẽ cảm tạ hai anh.
Hai người hỏi:
– Anh cảm tạ chúng tôi bằng vật gì?
Anh ta đáp:
– Tôi cảm tạ hai anh không bằng quà.
Hai người dường như chưa hiểu, nên hỏi lại:
– Vì sao anh lại đi vào con đường hẹp, gập ghềnh như thế?
Anh ta đáp:
– Đường đời sẽ chẳng bao giờ bằng phẳng mãi mãi, bất cứ người nào sống trong cuộc đời đều phải gặp những con đường khó đi. Có con đường chật hẹp nhiều nguy hiểm rình rập. Có con đường cực nhọc phải băng rừng vượt núi. Cũng có con đường thủy nhiều sóng to gió lớn. Chúng ta phải đi thận trọng từng bước. Nếu lúc đó, chúng ta gặp được bạn bè, hay thiện tri thức đẩy giùm thì sự giúp đỡ này chẳng phải rất lớn hay sao? Có người chỉ biết đi trên con đường hiện tượng nhân sinh nên con đường này không bao giờ được bằng phẳng. Nếu như mọi người biết đi trên con đường thanh tịnh tâm linh thì tất cả cảnh giới đều bằng phẳng.
– Nếu chúng ta không đi con đường hiện tượng thì đi đường nào?
– Chúng ta phải đi con đường tâm linh.
– Con đường tâm linh bắt đầu đi từ nơi đâu?
– Ngay trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường tu sửa mình, để thể nghiệm tâm linh của mình.
Lúc đó, họ vừa nói chuyện, vừa đẩy xe ra khỏi con đường gập ghềnh, đi đến con đường bằng phẳng. Hai người bạn nói:
– Chúng tôi đã giúp anh đẩy xe ra khỏi con đường gập ghềnh. Anh trả công cho chúng tôi bằng vật gì?
Người kéo xe nói:
– Món quà hay nhất tôi báo đáp cho hai anh là không có thật.
– Quà không có thật là thế nào?
– Quà không có thật nhưng dùng mãi không hết.
Một người bạn nói:
– Cảm ơn anh!
Người bạn còn lại hỏi:
– Rõ ràng hắn không chịu đưa vật gì trả công cho chúng ta. Vì sao anh còn cảm ơn hắn?
– Tôi sẽ giải thích cho anh hiểu sau. Chúng ta đi nhé!
Hai người vừa đi, người bạn vừa giải thích: “Vừa rồi người kéo xe nói: ‘Báo đáp không bằng vật’, ý nói: Ngay trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta nên giúp đỡ người khác và thường tu tập sửa đổi để thể nghiệm chân tâm của mình, không nên để nghiệp thức lôi kéo khiến cho thường khởi tham, sân, si, tạo nghiệp so đo tính toán, hoặc tạo các ác nghiệp, làm cho đời tương lai chịu nhiều đau khổ. Chúng ta tu tập tâm linh thanh tịnh, sẽ được an lạc, hạnh phúc vô cùng. Đây không phải là món quà rất quý hay sao? Ý anh ta vốn là như thế”.

Bài học đạo lý
Các vị đại đức! Con người suốt ngày đều bận rộn ở thế giới hiện tượng để tìm cầu thoả mãn vật chất. Nhưng thế giới hiện tượng là hữu hạn mà đáp ứng ham muốn của con người thì vô hạn; cho nên, con người không bao giờ thấy đủ. Kinh Kim cang ghi:
Tất cả pháp hữu vi,
Như mộng huyễn, bọt nước,
Như sương, như điện chớp,
Hãy nên quán như thế.
Giả sử chúng ta cầu được như mong ước thì như thế nào? Thì như mộng, như huyễn, như hóa, có đó liền mất đó. Còn chúng ta tạo ác nghiệp thì nó lại đi theo ta mãi mãi, tương lai ta sẽ chịu khổ báo vô cùng. Cái nào thật, cái nào giả, chúng ta phải nhận thức sự việc.
Báo đáp bằng vật có thật là hữu hạn, báo đáp bằng vật không có thật mới là vô hạn. Tất nhiên chúng ta phải xem xét vật không có thật đó có giá trị hay không. Chúng ta phải thấy công dụng của nó như thế nào để xác định.
Một câu Phật pháp có thể làm cho chúng ta nhiều đời nhiều kiếp hưởng không hết, lợi ích vô cùng. Chúng ta cũng có thể nói giá trị của nó không đáng một đồng. Như có người nói: “Một cân đạo đức đáng giá bao nhiêu tiền?”. Giá trị đạo đức có thể có giá trị ngang nhiều thành quách, cũng có thể không đáng một đồng tiền, là do cách nhìn của chúng ta xem trọng nó hay không mà thôi. Nếu có người biết ứng dụng nó thì giá trị khác xa với người không biết ứng dụng. Vì thế vật có thật, chúng ta có thể dùng tiền để mua bán; còn vật không có thật thì không cách gì đánh giá được.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục