Sun, 10 / 2019 10:55 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Chúng ta đau đầu chữa đầu, đau chân chữa chân. Thông thường những thầy lang băm trị bệnh, bệnh càng nặng thêm, chẳng phải thầy thuốc mà là lang băm chính hiệu hại người. Làm thầy trong tôn giáo mà chỉ đáp ứng theo sự mong cầu, đòi hỏi của người, là thầy tầm thường. Người có tri kiến tà thì hướng dẫn người tu hành theo tà đạo và tà tín thôi, cùng đi vào ma đạo đúng là thầy bậy bạ, thật đáng thương.
Ngày xưa, có một thanh niên rất mạnh khỏe, đi nhanh như bay. Bình thường anh ta có thể gánh hàng nặng một, hai trăm cân. Bất luận công việc nặng nhọc cỡ nào, anh ta đều vui vẻ làm chu đáo. Nhưng ở đời, đâu ai học được chữ ngờ. Một hôm, bỗng nhiên anh ta ngã bệnh, sau đó trở thành người lưng gù. Cú sốc này làm cho anh ta đau đớn tột cùng, không còn tha thiết sống. Anh ta suy nghĩ: “Ta tàn phế như thế này làm sao làm việc được? Không làm được, lấy gì để sinh sống?”.
Bạn anh thấy vậy an ủi:
– Anh cần gì phải bi quan như thế! Có bệnh thì có thầy thuốc. Thế gian này, thầy thuốc nổi tiếng rất nhiều, từ từ chúng ta tìm ra thôi, nhất định sẽ trị khỏi.
Anh ta đáp:
– Tôi rất cảm ơn sự quan tâm của các anh! Sức khỏe là vàng, chỉ trong thoáng chốc tôi trở thành người tàn phế. Làm sao tôi sống nổi?
Một người bạn khác chỉ:
– Tôi nghe mọi người nói có thầy thuốc kia rất tài giỏi. Anh có bằng lòng đến đó chữa trị không?
Anh ta đáp:
– Cũng được! Nhưng tôi biết rõ bệnh của mình, sống như thế này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Thế là, người bạn dẫn anh ta đến nhà thầy thuốc khám bệnh. Thầy thuốc hỏi:
– Anh bị bệnh gì?
Anh đáp:
– Thưa thầy! Tôi bị bệnh gù lưng. Thầy có chữa được không?
– Tất nhiên là chữa được rồi, nếu không chữa được, sao gọi là thầy thuốc!
Thầy thuốc nhìn sắc mặt của anh, rồi sờ lên lưng gù, hỏi anh nguyên nhân bệnh. Sau đó, hắn bắt mạch cho bệnh nhân. Thầy thuốc này hoàn thành bốn bước: nhìn, nghe, hỏi và bắt mạch. Chẩn đoán xong, hắn nói:
– Bệnh của anh có thể chữa trị được, nhưng anh phải chịu đau đớn.
Anh ta đáp:
– Chỉ cần thầy chữa khỏi bệnh, cho dù đau đớn như thế nào, tôi cũng chịu được.
– Anh bị bệnh vì gánh quá sức, làm cho cột xương sống bị cong, mới bị như vậy. Nếu dùng vật nặng đè lên làm cho cột xương sống thẳng ra thì khỏi bệnh.
Hắn vừa nói vừa bảo anh nằm xuống và kêu người bưng hai tấm cửa chất lên thân anh ta. Hắn lại kêu mấy người khiêng bốn cái cối đá giã gạo chất lên nữa. Mặc dù bệnh nhân kêu la thảm thiết, hắn vẫn không đếm xỉa đến; lại còn đè thêm lên.
Một lúc sau, thấy bệnh nhân không còn kêu la, hắn nói:
– Bệnh nhân không còn kêu la, chắc khỏi bệnh rồi.
Hắn sai mọi người khiêng bốn cái cối đá và hai tấm cửa xuống, thì thấy hai mắt bệnh nhân lồi ra, miệng trào máu lênh láng, anh ta đã chết từ lâu.

Bài học đạo lý
Các vị đại đức! Chàng trai mắc bệnh dụ cho tất cả chúng sinh. Thầy thuốc dụ cho ngoại đạo. Chúng sinh mắc bệnh nặng sinh tử và bệnh tham, sân, si. Ngoại đạo chưa hề nghiên cứu Phật pháp, cũng chẳng tinh tấn tu hành, làm sao nương theo chính pháp cứu độ chúng sinh được? Kết quả, chúng sinh bị ngoại đạo dắt vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, hoặc lao vào đường tà, khác nào như thầy lang băm!
Khổng Tử nói: “Biết thì nói biết, không biết thì nói không biết”. Nhưng có người cố chấp, không biết mà nói biết. Vì “thích làm thầy thiên hạ”, mà giết hại dân đen. Chẳng những lang băm ở đời hại người mà giới sĩ, nông, công, thương, cảnh sát, thầy giáo cũng có những kẻ tầm thường. Lang băm không chữa bệnh được, chỉ vì muốn kiếm tiền mà lừa gạt người khác, dẫn đến hại rất nhiều mạng người.
Trong tôn giáo, nếu làm không đúng chân lý là hại tuệ mạng của người trong nhiều đời nhiều kiếp. Hại người không thể giải thoát sinh tử, không thể thoát khổ được vui; như thế chẳng phải mắc tội quá nặng là gì? Kẻ tà tri, tà kiến dẫn mọi người đi vào đường tà, đó là tội ác rất nặng. Người như thế, chẳng những là thầy lang băm mà còn là thầy tà.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục