Sat, 07 / 2019 10:14 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Trong sáu đường có cõi a-tu-la, còn gọi là phi thiên, nghĩa là có phước trời nhưng không có đức trời. Đặc biệt chúng rất thích đánh nhau, nên gọi là a-tu-la. Chúng thường khởi binh đánh nhau với trời Đao-lợi. Kết quả thế nào? Chúng thường chuốc lấy thất bại. Bởi vì, liên quan phước báo của mỗi người, không phải ra sức đánh nhau mà giành được phần thắng.
Cõi người là cõi đấu tranh kiên cố; giữa nước này với nước kia, dân tộc này với dân tộc khác, nhà này với nhà nọ cũng thường xảy ra tranh chấp. Bất luận là mối quan hệ anh em, bạn bè, hàng xóm, cũng thường xảy ra xích mích rồi đánh nhau. Kết quả cuộc chiến thế nào? Phần đông cả hai đều mẻ đầu sứt trán. Bậc cổ đức dạy: “Giết địch một vạn, ta mất ba nghìn”. Không có chuyện người khác thương vong mà mình bình yên vô sự. Như thế, chẳng phải mượn dao người khác rồi tự đâm mình bị thương sao? Huống gì tạo cơ hội cho kẻ thứ ba được lợi, thì ai thông minh, ai ngu si?
Trong kinh Phật cũng có câu chuyện thí dụ rất hay:
Ngày xưa, có hai con quỷ rất thân với nhau; cho nên, chúng nó ở chung. Một hôm, cả hai con đi đến nơi đồng trống vắng vẻ cùng phát hiện một chiếc rương báu, một cây gậy và một đôi giày cỏ. Cả hai đều biết diệu dụng của ba thứ báu này. Vì vật báu nằm ngay trước mắt nên chúng nó cãi nhau om sòm, con nào cũng nói mình thấy trước, phải được thứ báu này, không con nào chịu nhường nên chúng đánh nhau.
Lúc đó, có một người đi ngang qua nhìn thấy chúng nó đánh nhau, liền vội bước đến giải hòa. Hai con quỷ mời người này phân xử đúng sai. Quỷ A nói:
– Tôi phát hiện ba thứ vật báu này trước, nó phải thuộc về tôi.
Quỷ B nói:
– Không được! Tôi nhặt nó lên trước, nó phải thuộc về tôi.
Người đi đường bảo:
– Rốt cuộc ba vật báu này có diệu dụng gì mà làm cho hai ngươi tranh giành như thế?
Hai con quỷ đáp:
– Rương là rương báu, nó làm theo ý muốn của chúng ta. Chúng ta muốn ăn ngon, mặc đẹp hay vàng bạc, châu báu thì lấy trong rương này. Cây gậy cũng là gậy báu, nó có khả năng hàng phục kẻ thù. Còn giày cỏ, khi mang vào, ta sẽ bay đi tự tại.
Người đi đường nói:
– Thôi! Để ta thử xem nhé! Nếu thực sự nó có diệu dụng như vậy thì ta chia công bằng cho hai ngươi; còn như chỉ là đồ phế thải thì cần gì phải tranh giành!
Người đi đường mang giày cỏ, tay cầm cây gậy, tay xách chiếc rương bay lên hư không nói:
– Hai ngươi vì lợi ích riêng mình mà đánh mất tình bạn và nhân nghĩa để tranh giành của báu này. Vật báu này chính là thứ phá hoại tình bạn thân thiết của các ngươi. Nay ta đem nó đi để các ngươi sống chung hòa thuận, nối lại tình cũ. Các ngươi hãy cố gắng sống chung vui vẻ nhé! Ta đi đây!
Hai con quỷ đứng ngơ ngẩn nhìn vật báu bị người khác mang đi, còn chúng đều trắng tay. Chuyện này giống như “Trai, cò giành nhau, ngư ông được lợi”. Câu nói này làm chúng ta nhớ đến câu chuyện ngụ ngôn rất quen thuộc. Từ xưa hai nước đánh nhau thì nước thứ ba được lợi. Hai gia đình dắt nhau ra tòa án kiện tụng thì luật sư được lợi. Đánh bạc, sát phạt hơn thua cũng chỉ kẻ làm cái được lợi.

Bài học đạo lý
Darwin nói: “Quy luật chọn lựa trong tự nhiên, mạnh tồn tại, yếu đào thải”. Con người đấu tranh không ngừng thì mới được tiến bộ. Thế nhưng khi trở thành thế giới a-tu-la thì chỉ có lợi, hại mà không có đạo đức và nhân nghĩa, thì là phước hay là họa của nhân loại đây? Nếu người kinh doanh sản xuất, chế tạo ra hàng hóa có chất lượng, bền và đẹp để cạnh tranh, được người tiêu dùng ưa chuộng là có phước. Nhà chính trị đi khắp nơi ngoại giao với các nước, vì muốn đẩy mạnh sự tiến bộ văn minh cho đất nước, cho nhân dân, là dân có phước. Nếu người trung và kẻ gian không hòa thuận thì xảy ra việc bất hòa.
Chúng ta cạnh tranh mà lấy trí tuệ, đạo đức làm đầu, là tiến bộ và hạnh phúc của nhân loại. Nếu như chúng ta cạnh tranh vì ham muốn, có lợi cho cá nhân tức tạo nghiệp và làm ác. Vì thế, tôn giáo chính là nơi đào tạo, định hướng đạo đức và nhân cách của nhân loại. Người theo tôn giáo nếu vì nghề nghiệp mà cạnh tranh tức là tội nhân trong tôn giáo. Cho nên, mọi người muốn vươn lên hay sa đọa chỉ trong một niệm, tương lai khổ hay sướng khác nhau một trời một vực.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục