Sun, 06 / 2019 8:45 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Đài Loan có câu tục ngữ: “Có hình thì xem hình, không hình thì tự suy nghĩ”. Xem hình tức là học mọi người rất nhiều cũng chỉ chạy theo thời thượng, còn tự suy nghĩ có người có thể phát minh các sự vật càng nhiều, càng tốt, càng lý tưởng. Nhưng phần đông biến khéo thành vụng, trò hề thiên hạ, tự cho thông minh há chẳng phải kẻ chuốc nhục vào thân sao?

Ngày xưa có một gã thích đi ngao du đó đây. Một hôm, hắn đến nhà người bạn lâu ngày mới gặp lại. Thấy vách tường nhà người bạn láng cón rất xinh đẹp, hắn rất ngưỡng mộ, vội hỏi:
– Anh có thể cho tôi biết vật liệu quét trên vách tường là thứ gì không?

Người bạn chỉ:
– Việc này có gì mà không làm được! Tôi đem gạo xay thành bột rồi thêm bùn và nước trộn đều, sau đó, trét lên rồi chà cho láng, nên đẹp như thế.

Nghe người bạn nói, hắn khoái chí vô cùng, liền nghĩ: “Khi trở về, ta phải làm cho nhà mình láng cón như thế mới xinh đẹp”.

Sau khi trở về nhà, hắn chuẩn bị các vật liệu như bột gạo, bùn. Hắn lại suy nghĩ: “Gạo xay thành bột mịn đẹp như thế rồi, nếu như ta đem bột gạo trộn với bùn thôi, không cần nước thì trét lên tường chẳng phải xinh đẹp, sang trọng hơn nhà anh bạn hay sao?”.

Nghĩ sao làm vậy, hắn lấy bột gạo trộn với bùn rồi trét lên vách tường. Nhưng khi trét lên, chẳng những hắn không thấy nó bằng phẳng, láng bóng mà cả vách tường đều bị lòi lõm, xù xì rất là xấu xí; lại bắt đầu nứt nẻ rớt xuống. Như thế chẳng phải là biến đẹp thành xấu hay sao?

Bài học đạo lý

Có những kẻ ngoại đạo nghe bậc thánh hiền dạy tu các pháp thiện sẽ được sinh lên cõi trời; hoặc thành thánh hiền. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, họ lại kết luận: “Con người sau khi chết vốn đã có thể sinh lên cõi trời, chúng ta tốn nhiều công sức tu hành, làm việc thiện để làm gì?”. Vì thế, họ muốn mau sinh lên cõi trời nên liền tự sát. Họ cho rằng phương pháp tự sát là khỏi tốn nhiều công sức tu hành và làm việc thiện, đó là con đường tắt thẳng đến cõi trời.

Ai cũng biết, họ tự sát chẳng những không sinh lên được cõi trời mà còn phải chịu đau đớn, lại tạo thêm tội nghiệp sát, sẽ chịu quả báo đọa địa ngục. Việc này khác nào lấy bột gạo trét tường, chẳng những không làm cho vách tường bóng láng xinh đẹp mà còn xấu xí hơn lúc đầu. Thật lãng phí bột gạo, tiền bạc và công sức!

Ở đời, người tự cho mình là thông minh rất nhiều. Nếu như một sản phẩm nào bán chạy thì có kẻ liền làm hàng giả, nhái theo nhãn hiệu để tung ra thị trường. Kết quả hàng giả vẫn là hàng giả, lừa đảo cũng chỉ một lúc nào đó, không thể lâu dài được. Bọn buôn lậu vì hám lời nhất thời, cho đó là việc làm thông minh. Nhưng tổn hại lợi ích của người tiêu dùng, phá hủy danh dự uy tín của người khác, thì nhân cách và đạo đức của mình cũng suy đồi trầm trọng, không còn uy tín, mọi người nhìn thấy lánh xa, có làm việc gì cũng không ai chịu hợp tác; đây chính là quả báo thất bại.

Kẻ trí thức cùng với người xấu làm điều xấu, cùng nhau tham ô, bòn rút của công. Người nông dân vì hám lợi, gieo phân bón hóa học cho nhiều, thúc lúa lớn nhanh, dẫn đến hại sức khỏe mọi người. Công nhân thì trộm lấy vật tư đi bán lén bên ngoài, làm cho nhiều công trình không đảm bảo chất lượng bị sụp đổ. Kẻ kinh doanh thì dùng nhiều chất hóa học, hàng giả tung ra thị trường bán giảm giá, hại người tiêu dùng, để mình được giàu to. Như vậy, ai nấy đều tàn hại lẫn nhau, làm cho xã hội bất ổn khắp nơi.

Có những quốc gia hao tốn rất nhiều tinh thần và vật chất để bồi dưỡng nhân tài, phát minh ra những thành phẩm mới. Lại có những nước đi trộm lấy chất xám của người nước khác đã cực khổ nghiên cứu tìm tòi, rồi chế tạo ra hàng dỏm để cạnh tranh với hàng thật. Có những người đầu tư số vốn rất lớn để quay dựng một bộ phim, vừa hoàn thành thì lập tức có kẻ gian sang đĩa trộm tung ra thị trường để bán đại hạ giá.

Tôn giáo cũng có mấy ngàn năm truyền bá liên tục mới dần thâm nhập dân gian mà kiến lập tín ngưỡng cho mọi người. Có những kẻ lưu manh trộm danh từ của các tôn giáo sửa đổi thành một giáo môn riêng của mình, lại còn dùng lời bịa đặt dụ dỗ, hăm dọa dân chúng, và có dã tâm tham vọng muốn thu phục nhiều tôn giáo quy về một. Xã hội như thế làm sao bình yên được?

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục