Sat, 12 / 2018 10:55 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Làm người, ai cũng có hy vọng, mong muốn tương lai mình được tốt đẹp hơn, nhưng khi thất vọng thì vô cùng đau khổ. Nếu như chúng ta muốn thực hiện tương lai tốt đẹp thì hiện tại phải cố gắng nỗ lực, phải lao tâm khổ tứ và kiên nhẫn, thậm chí chuẩn bị tâm lý nếm mùi đau khổ cay đắng thất bại; cuối cùng, mới hưởng hạnh phúc ngọt ngào của sự thành công.

Tâm lý con người thường rất mâu thuẫn, khi họ làm việc trong môi trường yên tĩnh thì muốn bôn ba bên ngoài. Lúc họ ra ngoài làm việc một thời gian thì sinh tâm chán ghét, lại mong muốn cuộc sống yên tĩnh. Cho nên nói: “Tĩnh quá muốn động, động quá muốn tĩnh”. Cuộc sống thường xuyên mâu thuẫn động tĩnh như thế. “Đời người mười việc thì có tám, chín việc không như ý”. Người sống trong động thì không được yên tĩnh. Người sống yên tĩnh lại không ra được bên ngoài tham gia hoạt động. Do vậy, con người khổ não rất nhiều.

Ngày xưa có một người ở trong rừng sâu. Khi mùa đông lạnh rét, hắn ở trong phòng đốt củi sưởi ấm, để tiện ban đêm được ấm áp cả căn phòng và ngủ ngon giấc. Một hôm, hắn chợt ngủ gục bên lò sưởi. Trong giấc ngủ, hắn mơ thấy mình từ từ bay lên cao, lên đến tận tầng mây xanh, ở dưới mặt trời rất ấm áp, dần dần gió lạnh thổi đến, thổi xuống dưới tầng mây, và thấy mình từ không trung hạ xuống núi rất lạnh, rồi bỗng từ trên núi rớt xuống hang sâu thăm thẳm, nên hắn hét to lên, chợt tỉnh giấc, thấy trên thân mình không có đắp chăn, lửa trong lò sưởi cũng đã tắt tự khi nào, toàn thân hắn lạnh cóng, mới biết đây là mộng.

Bài học đạo lý

Đời người vốn là một giấc mộng dài. Khi nằm mộng, chúng ta hy vọng được làm quan, mau giàu có, kiếm được nhiều tiền, nổi tiếng khắp thiên hạ v.v.. Vì vậy, hằng ngày chúng ta mới cần cù chịu khó làm việc; bất luận băng rừng vượt suối, hay chịu đựng một nắng hai sương đều mong muốn một ngày mình đạt được hoài bão. Tục ngữ có câu: “Cuộc đời có lạnh, có nóng, có gian khổ, có hạnh phúc”. Con người có lúc làm việc khổ nhọc, có khi hưởng thụ thanh nhàn, đều là mong muốn tương lai tốt đẹp hơn hiện tại. Mong muốn tương lai như thế này, hay như thế kia, tất cả đều là ảo tưởng không dừng.

Người học Phật hy vọng tương lai chứng được quả Phật Vô thượng, cho nên khi mới phát tâm, tinh tấn tu hành chí thành tha thiết. Sự tu hành giống như ở trong căn phòng lạnh lẽo, phải đốt củi sưởi ấm, lửa cháy lên dần dần làm ấm căn phòng, xua tan khí lạnh; sau đó con người mới hưởng thụ cái sung sướng của sự ấm áp.

Trong lòng mỗi người chúng ta đều có những phiền não tham, sân, si; phát tâm tinh tấn tu hành giống như nhóm lửa, phải liên tục đút củi vào lò thì mới có thể dần dần xua đuổi tất cả phiền não, làm cho sự ấm áp của thánh đạo tràn khắp thân tâm. Cuối cùng, phiền não không còn, phước tuệ viên mãn, đạo quả mới có thể thành tựu.

Nhưng có người chú trọng ham muốn vật chất, dập tắt lửa thánh đạo; hoặc hoặc tạt một gáo nước lạnh vào lò lửa – danh lợi làm cho ngọn lửa thánh đạo không còn tác dụng. Rốt cuộc, lửa thánh đạo đã tắt, tâm khổ công tu hành không biết chạy đến đâu, đạo quả càng lúc càng xa người. Mỗi người ở thế gian đều có hy vọng. Đứa bé vừa ra đời thì mong bú sữa, đòi người ẵm; lớn lên một chút, muốn ăn bánh kẹo, chơi đồ chơi; tuổi thiếu niên mong được chạy xe máy, đeo đồng hồ; tuổi thanh niên mong thương được cô gái xinh đẹp; tuổi trung niên mong làm nên sự nghiệp lớn, kiếm được nhiều tiền, làm chức vụ cao; tuổi già mong được cháu ngoan, con hiếu. Nhưng thế gian thường tám chín phần không như ý, đa số là khổ não.

Hi vọng có chính, có tà. Bậc cổ đức dạy: “Người có nguyện tốt thì trời ban cho”. Chúng ta muốn thực hiện hy vọng chính đáng, cũng phải trả giá thích hợp – lao tâm lao lực; nếu không thì trở thành ảo tưởng. Bất cứ việc gì ở thế gian, đều phải cần cù chịu khó mới có thành tựu; huống gì việc lớn xuất thế gian thoát khỏi sinh tử. Nếu như chúng ta sống cho qua ngày thì làm sao có được thành tựu! Tục ngữ có câu: “Học Phật một năm, hai năm thì Phật ở trước mắt; ba năm, bốn năm thì Phật ở trên trời”. Đây là bệnh chung của người học Phật. Danh vọng, địa vị ở thế gian đều phải trải qua muôn nghìn thử thách. Chúng ta học Phật, sao không chịu trải qua sự rèn luyện?

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục