Sat, 12 / 2018 10:21 PM | Tánh Kỳ

Lời dẫn: Thế gian có rất nhiều người hình dáng xấu xí, nhưng trong đầu đầy ắp học vấn và tri thức. Có người dáng vẻ trí thức, dung mạo xinh đẹp, nhưng đầu óc rỗng tuếch, chẳng có một chút học vấn và tri thức. Có người biểu hiện đạo đức, nhân cách rất cao thượng, lại còn khiêm tốn và hòa nhã. Có người không có tài năng và học vấn mà lại kiêu căng ngạo mạn. Nói tóm lại, thế gian có rất nhiều người chuộng sĩ diện, trau chuốt bề ngoài cho đẹp; nhưng rất ít người chú trọng nội tâm và thật lực.

Thuở xưa, có một người hằng ngày thường làm việc bất chính, luôn dùng thủ đoạn tinh vi để lừa đảo chiếm đoạt tài sản của người khác. Vì hắn khéo che đậy nên rất ít người biết được việc làm của hắn.

Một hôm, tình cờ thấy một gia đình rất giàu có, hắn cho rằng gia đình này nhất định có rất nhiều châu báu, của cải; nếu lấy trộm được một số châu báu thì tha hồ hưởng thụ suốt đời. Do đó, hắn chủ ý sắp đặt, tìm trăm phương nghìn kế, nhờ người giới thiệu để hắn trà trộn vào nhà này làm người giúp việc. Sau đó, hắn được một nhân sĩ địa phương giới thiệu vào gia đình giàu có này, làm người quản lý chăm sóc vườn hoa.

Ban đầu, hắn làm việc rất chăm chỉ, cắt uốn cây cảnh, trồng hoa cỏ, nên được chủ nhà tin tưởng, không đề phòng. Nhờ vậy, hắn dò xét mọi ngõ ngách trong nhà kỹ càng. Một hôm, vào lúc nửa đêm, hắn lén vào phòng chủ nhà, mò mẫm hồi lâu, mới tìm được chiếc rương đựng châu báu, trên rương có phủ tấm chăn cũ rách. Hắn không hề lấy một thứ châu báu nào mà chỉ lấy mảnh vải lụa rách phủ trên rương rồi mang đi. Sáng hôm sau, chủ nhà không thấy người giúp việc, kiểm tra toàn bộ đồ vật trong nhà không mất thứ gì, chỉ mất tấm chăn rách nên chẳng bận tâm.

Nhưng hắn lại dương dương đắc ý, đem mảnh vải lụa bọc tấm chăn rách cho là hàng quý đi khoe với mọi người, để chứng tỏ là hắn rất giàu có. Mọi người cho rằng nhất định mảnh vải lụa có bọc đồ quý giá. Sự thật, đó chỉ là một tấm chăn cũ rách.

Hắn đã tìm trăm phương nghìn kế để vào được nhà giàu sang, lại tốn rất nhiều công sức làm việc cho họ, thăm dò tất cả ngõ ngách trong nhà, nhưng chỉ lấy trộm một tấm chăn cũ rách mà hắn lại vênh váo tự đắc với mọi người. Quả thật là một thằng ngốc đáng thương!

Bài học đạo lý

Đức Phật dạy: “Thân người khó được, Phật pháp khó nghe”. Thật khó khăn lắm, chúng ta mới khởi lòng tin Phật pháp, đi vào cửa lớn Phật giáo. Ban đầu, chúng ta nỗ lực tu hành rất chí thành và làm việc thiện tích lũy công đức. Nhưng trải qua một thời gian, dần dần chúng ta lười biếng, lại bị ham muốn thúc giục, bị danh lợi thế gian lôi kéo; hoặc tham đắm cuộc sống sung sướng, chỉ giả học Phật bề ngoài, lại không chịu khó tu hành. Như vậy khác nào như gã ngốc dùng mảnh vải lụa bọc tấm chăn rách!

Có người bề ngoài mặc y phục, mang giày dép sang trọng, giống như nhà trí thức, nhưng đầu óc rỗng tuếch. Có người không có trí tuệ, không có tài năng, nghèo xơ xác, nhưng khi mời khách thì đến nhà hàng sang trọng, đãi tiệc thịnh soạn, tốn tiền rất nhiều để rồi mang nợ. Có kẻ nhà có cúng kỵ thì mổ heo, giết dê để đãi khách cho đông, đem khoản tiền kiếm được và dành dụm trong một năm tiêu hết sạch, trong khi hằng ngày ăn uống rất kham khổ, chi tiêu tằn tiện. Việc gì phải chịu khổ như thế!

Xã hội ngày nay có rất nhiều kẻ kiếm tiền phi pháp, dùng mọi thủ đoạn tinh vi. Cũng có kẻ liều mạng cướp của, không tiếc thân mạng. Lúc kiếm tiền, họ cũng tính từng đồng từng cắc, không sợ phạm pháp, cũng không sợ làm trái đạo đức, lương tâm; rồi tranh cãi, thanh toán nhau như “đại bàng”. Lúc xài tiền thì như người làm từ thiện, không tính nhiều ít, chỉ sợ mất thể diện. Đây là nhân sinh chăng? Nếu như lúc buôn bán kiếm tiền làm người lương thiện, khoan dung một chút, chi tiêu tiết kiệm một chút để làm việc có ích cho xã hội, lẽ nào thiên hạ không được thái bình, nhân dân không được hạnh phúc an vui?

Khi kiếm tiền, họ tranh cãi, thanh toán nhau kết thành oán thù, thì đời này họ sống không được an vui, gắng gượng cho qua ngày; đời sau, họ bị luân hồi trong sáu đường, đền trả lẫn nhau; nợ nghiệp, nợ tình, nợ ân oán mãi mãi không có kỳ hạn, cũng vì một chút sĩ diện mà đưa đến quả khổ; giống như mảnh vải lụa cũ rách phủ trên rương châu báu.

(Trích từ Chuyện bách dụ – SC. Viên Thắng dịch, TT. Thiện Thuận hiệu đính)

Bài viết cùng chuyên mục