Sun, 02 / 2022 11:12 PM | Tánh Kỳ

 

Thuở xưa, Bồ-tát[1] đã thấu tỏ lý chân, thấy đời vô thường, mạng sống khó bảo toàn, nên dốc hết tiền của để bố thí. Thiên Đế Thích[2] thấy Bồ-tát thương yêu nuôi dưỡng quần sanh[3], bố thí cứu giúp muôn dân, công cao vời vợi, đức trùm mười phương, lo sợ Bồ-tát sẽ chiếm đoạt ngôi vị của mình, nên hóa cảnh địa ngục hiện bày trước mặt, rồi nói với Bồ-tát:

– Người bố thí cứu giúp chúng sanh, sau khi chết thần thức sẽ bị đọa vào địa ngục Thái Sơn, bị thiêu đốt đau khổ vô cùng. Bố thí phải chịu tai họa như vậy, ông bố thí làm gì?

– Lẽ nào người có công đức bố thí mà bị đọa địa ngục Thái Sơn sao? – Bồ-tát hỏi.

– Nếu ông không tin thì có thể hỏi tội nhân.

Bồ-tát hỏi tội nhân:

– Vì nhân duyên gì mà ngươi bị đọa vào địa ngục?

Tội nhân đáp:

– Trước đây khi còn ở nhân gian, tôi dốc hết tiền của trong nhà giúp đỡ kẻ nghèo thiếu khốn cùng, mà nay chịu tội nặng, đọa vào địa ngục Thái Sơn. [01b]

Bồ tát hỏi:

– Người từ bi bố thí mà phải chuốc lấy tai ương, vậy người nhận của bố thí thì như thế nào? 

Đế Thích đáp:

– Người nhận của bố thí sau khi chết được sanh lên cõi trời.

– Tôi làm việc này chỉ vì chúng sanh, nếu như lời ông nói thì đúng với tâm nguyện của tôi. Nếu bố thí mà phải chịu tội thì tôi cũng làm, quên mình để cứu giúp chúng sanh là chí nguyện cao cả của bồ-tát.

– Chí nguyện của ông là gì mà tu hạnh cao cả như vậy?

– Tôi mong cầu quả vị Phật để cứu độ chúng sanh, giúp cho chúng sanh đều đắc nê-hoàn[4], không còn luân hồi sanh tử.

Nghe chí nguyện của bậc thánh, Đế Thích lùi bước, cúi đầu nói:

– Thật sự không có chuyện người từ bi bố thí cứu giúp chúng sanh mà không được hưởng phước, chuốc lấy tai họa, đọa vào địa ngục Thái Sơn. Đức hạnh của Ngài chấn động trời đất, sợ Ngài chiếm đoạt ngôi vị nên tôi hóa hiện địa ngục để lung lạc ý chí của Ngài. (…)

(Trích từ Lục độ tập kinh – Việt dịch: Trung tâm Dịch thuật Hán Nôm Huệ Quang)

 

CHÚ THÍCH:

[1] Bồ-tát: tiền thân đức Phật Thích-ca Mâu-ni khi Ngài tu hạnh bồ tát.

[2] Thiên Đế Thích 天帝釋 (Cg: Thiên chủ, Thích-đề-hoàn-nhân; S: Śakra Devānām-indra): vua cõi trời Đao-lợi; một trong mười hai vị trời trấn giữ phương đông, chuyên bảo hộ Phật pháp. Vị trời này ở thành Thiện Kiến trên đỉnh núi Tu-di, vốn là vị thần của Ấn Độ giáo cổ đại.

[3] Quần sanh 群生: chúng sanh.

[4] Nê-hoàn 泥洹 (Cg: niết-bàn; S: nirvāṇa; Hd: tịch diệt): nguyên nghĩa chỉ cho sự thổi tắt, hoặc biểu thị trạng thái thổi tắt. Về sau, từ ngữ này được dùng để chỉ cho sự diệt tận lửa phiền não, đạt đến cảnh giới giác ngộ.

Bài viết cùng chuyên mục