Thượng tọa xót xa chỉ ra: Sự vô tâm của đứa con khi đạt đến đỉnh điểm không chỉ là sự thưa thớt giao tế, mà đôi khi trở thành sự phiền phức. Có những người trẻ chỉ tìm đến mẹ khi cần đúng một từ  “Tiền”. Còn khi có tiền, họ mặc định thời gian của mẹ là vô hạn, mặc định mẹ vẫn luôn ở đó chờ đợi, để rồi vùi mình vào những cuộc vui riêng.

BẢN TIN PHÁP THOẠI

Chủ đề “SAO CON ĐÀNH BỎ MẸ”

Giảng sư: Thượng tọa Thích Thiện Thuận

Thời gian: 19:00 ngày 29/08/2026 (Nhằm ngày 17/07 năm Bính Ngọ)
Địa điểm: Tịnh xá Ngọc Quy (635 Lê Văn Lương, p Tân Hưng, TP. HCM)

Tịnh xá Ngọc Quy, trong không gian tĩnh lặng của mùa Vu Lan báo hiếu, tối ngày 29/08/2026 (nhằm ngày 17/7 năm Bính Ngọ), Thượng tọa Thích Thiện Thuận đã quang lâm và chia sẻ đến đại chúng bài pháp thoại đầy xúc động với chủ đề: “Sao con đành bỏ mẹ?. Buổi pháp thoại đã quy tụ hơn 600 nam nữ Phật tử cùng lắng nghe. Mái chùa đêm ấy đượm màu thiền vị nhưng tràn ngập những khoảng lặng nghẹn ngào trước thâm tình mẫu tử bao la.

Mở đầu buổi giảng, Thượng tọa đã chạm vào góc khuất trong lòng những đứa con xa quê bằng những câu chuyện thực tế và gần gũi. Nơi phố thị hoa lệ, nhịp sống hối hả cùng áp lực cơm áo gạo tiền vô tình trở thành lý do để người ta biện minh cho sự chậm trễ trở về. Nhiều bạn trẻ mải miết cuốn theo những lo toan công việc bấp bênh hoặc vùi mình trong các cuộc vui phố thị. Để rồi khi tàn cuộc trở về căn phòng trọ lúc 10 giờ đêm, nhấc điện thoại gọi về cho mẹ thì chốn quê nhà đã tắt đèn ngủ yên từ lúc 8 giờ tối.

Ngài cũng nhắc đến những người con xa xứ nơi đất khách quê người, vì thu nhập mà đánh đổi bằng những tháng ngày ở lại bất hợp pháp, sống trong phấp phòng lo âu trước từng tiếng còi cứu hộ. Họ quên mất rằng, dẫu thu nhập có cao hơn đôi chút, phần dành cho mẹ cũng chẳng là bao. Sự mải miết chạy theo tham vật chất khiến người ta quên mất việc dừng lại để tìm về chốn bình yên thật sự. Áp lực kiếm tiền hay khoảng cách địa lý, suy cho cùng chưa bao giờ là rào cản lớn nhất. Sự vô tâm mới chính là ngọn nguồn chia cắt tình mẫu tử.

Bằng giọng giảng trầm ấm và trải nghiệm sâu sắc, Thượng tọa đã khắc họa hình ảnh người mẹ già nơi căn nhà cũ qua câu ca dao quen thuộc:

Mẹ già ở túp lều tranh
Sớm thăm tối viếng mới đành lòng con.

Trong căn nhà đượm màu thời gian ấy, mẹ vẫn giữ thói quen cũ, ngóng ra cửa mỗi khi nghe tiếng xe qua lại. Nhất là những ngày lễ Tết, nhìn con nhà người ta nức nở trở về, lòng mẹ lại càng thêm mỏi mắt trông mong. Đến chiều 30 Tết, bóng mẹ vẫn liêu xiêu đứng đợi nơi thềm nhà. Khi điện thoại của con không liên lạc được, lòng mẹ lại cào xé nỗi lo tai nạn rình rập trên những dặm đường xa.

Thượng tọa xót xa chỉ ra: Sự vô tâm của đứa con khi đạt đến đỉnh điểm không chỉ là sự thưa thớt giao tế, mà đôi khi trở thành sự phiền phức. Có những người trẻ chỉ tìm đến mẹ khi cần đúng một từ  “Tiền”. Còn khi có tiền, họ mặc định thời gian của mẹ là vô hạn, mặc định mẹ vẫn luôn ở đó chờ đợi, để rồi vùi mình vào những cuộc vui riêng.

Đau đớn hơn là những câu chuyện về sự bạc bẽo. Có người mẹ trao hết gia tài để rồi nhận lại sự xua đuổi. Có cảnh vợ chồng con cái sum vầy ăn cơm nhưng chẳng lơi một lời mời, mặc mẹ giả đò đau ốm để rút vào góc phòng âm thầm nuốt nước mắt. Có đứa con gằn giọng nạt nộ mẹ nhưng lại ngọt ngào với người ngoài; có đứa con vì bênh vợ mà buông lời lạnh lùng làm tổn thương người đã mang nặng đẻ đau ra mình. Trái tim người già vốn dĩ mong mỏng và rất dễ tan vỡ sau một đời làm vợ, làm mẹ chịu đựng vô vàn nhọc nhằn, khi bóng xế chiều tà, thứ họ cần không phải là mâm cao mỗ đầy, mà là một lời hỏi thăm chân thành, một nụ cười ấm áp của đứa con.

Thời gian của cha mẹ không phải là vĩnh cửu. Dặm trình về phía hoàng hôn của đấng sinh thành đang ngắn lại từng ngày. Đừng để đến khi chiếc xe tang đi qua, hay khi trên đầu đã chịu vệt tang trắng mới giật mình hối hận thì mọi thứ đã quá muộn màng.

Trước khi kết thúc buổi pháp thoại, Thượng tọa đã gửi gắm một lời dặn dò giản dị mà tha thiết: “Trước khi rời chốn thanh tĩnh này trở về với nhịp sống thường nhật, các con hãy nhấc điện thoại lên, gọi cho mẹ một cuộc gọi, hỏi thăm mẹ một câu”. Lời dặn ấy cất lên như xoáy sâu vào tâm khảm hơn 600 Phật tử hiện diện. Mái chùa Ngọc Quy như ngưng đọng trong giây phút ấy. Có những bàn tay run rẩy vội vã lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi, nhưng cũng có những ánh mắt đượm buồn nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen. Đối với những người con đã vĩnh viễn mất mẹ, lời dặn ấy chạm vào vết thương sâu thẳm nhất. Họ chợt thấy mình chới với, bơ vơ giữa dòng đời, bởi muốn bấm một dãy số quen thuộc cũng chẳng còn ai ở đầu dây bên kia để nghe câu “Mẹ ơi…”. Giọt nước mắt của người còn mẹ là sự thức tỉnh, còn giọt nước mắt của người mất mẹ lại là nỗi nghẹn ngào tủi xót của một khoảng trống không gì bù đắp nổi.

Bài pháp thoại khép lại trong tiếng chuông đại hồng bảo trầm hùng và những giọt nước mắt lăn dài trên má. Dẫu còn mẹ hay đã mất mẹ, mỗi người bước ra khỏi Tịnh xá Ngọc Quy đêm nay đều mang theo một lời tâm nguyện: trân trọng từng phút giây còn được phụng dưỡng cha mẹ, và giữ trọn đạo hiếu để không bao giờ phải thốt lên hai chữ “giá như”.

BBT