Thuở xưa, ở kinh thành Vương Xá có bốn anh em nhà Phạm chí nọ đều chứng ngũ thông. Biết bảy ngày sau mình sẽ chết, họ bàn với nhau: “Năng lực của ngũ thông có thể xoay chuyển trời đất, chụp bắt mặt trời mặt trăng, dời núi lấp biển, có chuyện gì mà […]
Thuở xưa, ở kinh thành Vương Xá có bốn anh em nhà Phạm chí nọ đều chứng ngũ thông. Biết bảy ngày sau mình sẽ chết, họ bàn với nhau: “Năng lực của ngũ thông có thể xoay chuyển trời đất, chụp bắt mặt trời mặt trăng, dời núi lấp biển, có chuyện gì mà làm không được, lẽ nào chúng ta không thể tránh được cái chết này sao?”.
Người thứ nhất nói:
– Ta sẽ lặn vào giữa lòng biển, không ngoi lên mặt nước cũng không sát đáy, quỷ dữ vô thường làm sao biết ta đang ở đâu.
Người thứ hai nói:
– Ta sẽ trốn vào giữa núi Tu-di rồi khép kín núi lại không để hở một khoảng trống nào, quỷ dữ vô thường làm sao biết được chỗ của ta.
Người thứ ba nói:
– Ta sẽ bay lên trốn giữa hư không mênh mông, quỷ dữ vô thường đâu thể tìm thấy được.
Người thứ tư nói:
– Còn ta sẽ trốn vào giữa chợ đông người, quỷ dữ vô thường chắc gì tìm được!
Bàn xong, bốn người kéo nhau đến từ biệt nhà vua:
– Muôn tâu đại vương! Tuổi thọ của chúng tôi tính ra chỉ còn bảy ngày nữa thôi, nên chúng tôi muốn đi trốn thần chết, với hi vọng thoát được trở về. Vì vậy, hôm nay đặc biệt đến đây thăm và từ biệt, kính mong đại vương ban ân.
Thế rồi, bốn người từ biệt ra đi, mỗi người đến nơi đã dự tính. Nhưng sau bảy ngày thì cả bốn người đều chết, như trái cây chín rụng xuống đất.
Một hôm, quan quản lý chợ đến tâu nhà vua có một Phạm chí vừa chết trong chợ. Vua chợt nhớ ra: “Bốn người nói đi trốn thần chết, một người đã chết, ba người kia lẽ nào thoát được?”. Sau đó, vua liền ra lệnh chuẩn bị xe ngựa đến Trúc Viên gặp đức Phật. Hôm ấy đức Phật đang thuyết pháp cho chúng hội. Đến nơi, nhà vua thành kính đảnh lễ đức Phật, rồi ngồi qua một bên thưa:
– Bạch đức Thế Tôn! Gần đây có bốn anh em Phạm chí đều chứng ngũ thông, tự biết mình không còn sống bao lâu nữa, nên cùng đi trốn thần chết, không biết bây giờ họ có thể thoát được không?
Đức Phật dạy:
– Đại vương! Trên đời có bốn việc con người không thể thoát được: một, còn thân trung ấm phải chịu tái sanh; hai, sanh ra phải chịu già yếu; ba, già rồi phải chịu bệnh hoạn; bốn, bệnh rồi phải chịu chết.
Sau đó, đức Thế Tôn nói kệ:
Dù hư không, biển cả
Hay trốn vào hang đá
Không một nơi chốn nào
Thần chết chịu buông tha
Người tạo nghiệp là ta
Hôm nay phải gặt quả
Người bị nó quấy nhiễu
Già chết nào bỏ qua
Biết vậy tâm an hòa
Sanh tử sẽ tránh xa
Tì-kheo dẹp quân ma
Thoát sanh tử Ta-bà.
Đức Phật nói xong, nhà vua liền khen ngợi:
– Lành thay! Đúng như lời Thế Tôn chỉ dạy, bốn người tránh nạn, một người đã chết thì ba người kia cũng thế thôi, vì duyên số có phần.
Quần thần trong triều theo nhà vua tham dự pháp hội đều kính tin và ghi nhận lời Phật dạy.
(Trích từ kinh Pháp cú thí dụ – TT. Thích Thiện Thuận và ĐĐ. Thích Nguyên Trang dịch)