Sáng ngày 15/07/2022, HT. Thích Thông Không – Phó Thường trực Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu đã quang lâm Trí Thắng đường trường hạ Chùa Vạn Thiện thuyết giảng về cương yếu Kinh Kim Cang sách tấn chư hành giả an cư. “Tu-bồ-đề, ý của ông nghĩ sao? Có thể do nơi thân […]

Sáng ngày 15/07/2022, HT. Thích Thông Không – Phó Thường trực Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu đã quang lâm Trí Thắng đường trường hạ Chùa Vạn Thiện thuyết giảng về cương yếu Kinh Kim Cang sách tấn chư hành giả an cư.

“Tu-bồ-đề, ý của ông nghĩ sao? Có thể do nơi thân tướng mà thấy Như Lai chăng? Bạch đức Thế Tôn! Không thể do nơi thân tướng mà thấy được Như Lai. Bởi vì sao? Vì đức Như Lai nói thân tướng đó chính là chẳng phải thân tướng. Đức Phật bảo ông Tu-bồ-đề:  Phàm hễ có tướng đều là hư vọng cả! Nếu nhận thấy các tướng đều là không phải tướng, chính là thấy Như -Lai.

Ông Tu-bồ-đề bạch cùng Đức Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Như có chúng sanh nào được nghe những câu trong bài giảng giải như vậy, mà sanh lòng tin là thiệt chăng? Đức Phật bảo ông Tu-bồ-đề:  Ông chớ nói lời ấy! Sau khi đức Như Lai diệt độ, năm trăm năm sau, có người trì giới, tu phước, có thể sanh lòng tin nơi những câu trong bài nầy mà cho đó là thiệt, thời phải biết rằng người ấy chẳng phải chỉ vun trồng căn lành từ nơi một đức Phật, hai đức Phật, ba, bốn, năm đức Phật, mà người đó đã vun trồng căn lành từ nơi vô lượng nghìn muôn đức Phật rồi.”

Hư vọng là không có thật, nghĩa là như huyễn. Chẳng phải tướng nghĩa là các tướng chẳng phải thật như chúng ta tri giác, các tướng là như huyễn. Tất cả những sự vật, con người, hành động… được nói trong kinh đều bị phá bỏ. Vì các hình tướng là không thật, mà sự vô thường thấy được là một chứng minh cho sự không thật ấy. Lại nữa, chúng được định danh, gán tên bằng ngôn ngữ quy ước và giới hạn. Tóm lại, tất cả đều là tướng và danh không thật. Hình tướng như người bình thường chúng ta thấy là một sự dối trá, một sự đánh lừa. Cái chúng ta thấy là thế giới chỉ là những hợp tạo, những duyên sanh tạm thời; thực chất không có cái gì gọi là thế giới, con người, sự vật. Thế giới, con người, sự vật là “chẳng phải”, là không thật, là như huyễn.

Cái thấy hợp tướng ấy là sự mê lầm thứ nhất. Sự mê lầm thứ hai là là sự mê lầm của ngôn ngữ. Ngôn ngữ làm cho sự chấp thật, sự cứng đặc không thật có của sự vật trở thành những ám ảnh, cài đặt lối tư duy cho mọi sự là thật có vào tâm thức chúng ta.

 Giải thoát khỏi sanh tử là giải thoát khỏi tướng và tưởng. Quán huyễn là để giải thoát khỏi tướng và tưởng, là những cái nhiễm ô trên bản tánh của tâm vốn thanh tịnh: “Lìa hết thảy tướng, tưởng, gọi là chư Phật”. Cho nên càng quán huyễn đến đâu, càng chẳng phải tướng đến đâu, thì thật tướng thực tại hiện ra đến đó: “Bạch Thế Tôn! Nếu lại có người được nghe kinh này, tín tâm thanh tịnh liền sanh thật tướng. Phải biết người ấy thành tựu công đức hy hữu đệ nhất. Bạch Thế Tôn! Thật tướng ấy tức là chẳng phải tướng, thế nên Như Lai gọi là thật tướng”. Tín tâm thanh tịnh là tin rằng các pháp là chẳng phải tướng, là như huyễn. Khi tin được chẳng phải tướng, như huyễn, thì thật tướng liền sanh, nghĩa là các pháp tức thì trở lại thật tướng của chúng, tất cả các pháp bổn lai thanh tịnh.

Người tu chúng ta phải luôn trăn trở về cuộc đời của mình, cuộc sống tu hành của mình có được an nhiên không, sanh tử mình có làm chủ được không, lấy đó mà quán chiếu, mà phấn đấu, có như vậy mình mới không mãi chìm trong mộng cảnh, thấy được chân thật tướng.

Ban TT-TT hạ trường