CN, 03 / 2018 10:03 Sáng | Tánh Kỳ

Thuở xưa, trưởng giả Tu-đạt (Cấp Cô Độc) mua mảnh vườn của thái tử Kỳ-đà rồi cùng xây dựng tinh xá dâng cúng đức Thế Tôn. Mỗi vị thỉnh đức Phật và chư tăng cúng dường một tháng. Nhờ nghe đức Phật thuyết pháp, cả hai vị thí chủ này đều được chứng đạo.

Từ đó, thái tử Kỳ-đà hoan hỷ trở về đông cung, mỗi lần trỗi nhạc vui chơi đều trỗi nhạc khen ngợi công đức của đức Phật. Trong khi ấy, em trai thái tử là Lưu Ly lúc nào cũng ở bên cạnh vua cha.

Một hôm, vua Ba-tư-nặc thay y phục vải thô, rồi cùng với cận thần, phi tần hậu cung đến tinh xá, cúi đầu đảnh lễ đức Phật rồi thành kính nghe kinh. Hoàng tử Lưu Ly ở lại bảo vệ ngai vàng. Các nịnh thần như A-tát-đà v.v… bày mưu gian với Lưu Ly:

– Xin thái tử hãy thử đeo ấn tín và đai ngọc của đại vương rồi ngồi lên ngai vàng xem có giống vua không?

Lưu Ly nghe theo lời sàm tấu, liền mặc hoàng bào, ngồi lên ngai vàng. Cả bọn nịnh thần cùng nhau vái lạy chúc mừng:

– Ngài thật giống như bậc đại vương nghìn năm mà lê dân mong ước được gặp, sao có thể để đông cung chiếm chỗ này được. Ngai vàng này đâu thể ngồi lên rồi bỏ xuống.

Nghe lời ấy, Lưu Ly liền dẫn tùy tùng, mang gươm, mặc giáp đến bao vây và tấn công quan quân của vua cha tại tinh xá Kỳ-hoàn, giết hơn năm trăm cận thần triều đình, đuổi vua cha không cho trở về cung.

Vua và hoàng hậu trốn chạy suốt ngày đêm đến nước Xá-di. Giữa đường đói khát, vua ăn rau rừng nên bị trướng bụng rồi thăng hà trên đường chạy nạn. Thế là, Lưu Ly nắm quyền, tuốt gươm xông vào đông cung giết chết hoàng huynh Kỳ-đà. Vì hiểu được lẽ vô thường nên thái tử Kỳ-đà không chút hoảng sợ, vẻ mặt an nhiên mỉm cười vui vẻ, cam lòng chịu chết. Lúc sắp tắt thở, thái tử Kỳ-đà nghe tiếng nhạc tự nhiên trỗi lên giữa hư không đến đón thần thức của mình.

Tại tinh xá Kỳ-hoàn, đức Phật nói kệ rằng:

Tạo vui, đời sau vui

Làm thiện, hai đời vui

Người làm thiện thường vui

Được phước tâm an lạc.

Nay vui, sau cũng vui

Làm thiện, hai đời vui

Đây là tự giúp mình

Hưởng phước càng vui hơn.

Sau đó, Lưu Ly liền cử binh chinh phạt nước Xá-di, sát hại những người dòng họ Thích và các bậc kiến đạo một cách tàn bạo vô đạo, đầy đủ năm tội ngũ nghịch. Đức Phật biết trước vua Lưu Ly bất trung bất hiếu, phạm các tội nặng, trong bảy ngày sau sẽ bị lửa địa ngục thiêu chết. Quan thái sử cũng đoán quẻ như vậy.

Nghe tin ấy Lưu Ly rất sợ hãi liền lên thuyền ra giữa biển, vì nghĩ rằng: “Nay ta ở trên mặt nước, lửa làm sao đến được”. Nhưng đúng ngày thứ bảy, tự nhiên lửa từ dưới nước bốc lên thiêu cháy thuyền, khiến thuyền chìm dần xuống biển. Lưu Ly bị lửa thiêu, chết chìm giữa ngọn lửa dữ trong cơn hoảng sợ.

Khi ấy đức Thế Tôn liền nói kệ rằng:

Gieo sầu, đời sau sầu

Làm ác, hai đời sầu

Gieo sầu thường buồn lo

Gặp tội, tâm sợ hãi.

Nay hối, sau cũng hối

Làm ác, hai đời hối

Làm vậy tự chuốc họa

Chịu tội báo khổ đau.

Nói kệ xong, đức Phật bảo các thầy tì-kheo:

– Thái tử Kỳ-đà không tham địa vị vinh hoa, giữ đạo mà chết nên được sanh lên cõi trời hưởng an lạc tự nhiên. Vua Lưu Ly cuồng si, phóng túng nên sau khi chết bị đọa vào địa ngục chịu khổ vô cùng. Trong thế gian, tất cả những người dù giàu sang hay nghèo hèn cũng đều phải chịu quy luật vô thường, không có gì trường tồn. Thế nên, bậc trượng phu thà hi sinh tánh mạng để giữ vẹn toàn của báu tinh thần.

Mọi người đều kính tin và ghi nhận lời đức Phật dạy.

(Trích từ kinh Pháp cú thí dụ – TT. Thích Thiện Thuận và ĐĐ. Thích Nguyên Trang dịch)

Bài viết cùng chuyên mục