“Đức Phật dạy Đế Thích[1] bài kệ: ‘Chư hành[2] đều vô thường Là pháp có thịnh suy Có sinh rồi biến hoại Tịch diệt là an vui. Cũng như người thợ gốm Nặn đất thành đồ dùng Tất cả sẽ vỡ tan Mạng người cũng thế thôi!‘”   (Trích từ câu chuyện ‘Đế Thích và […]

“Đức Phật dạy Đế Thích[1] bài kệ:
Chư hành[2] đều vô thường
Là pháp có thịnh suy
Có sinh rồi biến hoại
Tịch diệt là an vui.
Cũng như người thợ gốm
Nặn đất thành đồ dùng
Tất cả sẽ vỡ tan
Mạng người cũng thế thôi!‘”
 
(Trích từ câu chuyện ‘Đế Thích và kiếp lừa’, phẩm “Vô thường”, kinh Pháp cú thí dụ – TT. Thiện Thuận & ĐĐ. Nguyên Trang đồng dịch)
 
Chú thích:
[1]. Đế Thích 帝釋 (Đế Thích thiên 帝釋天; S: Śakra Devānām-indra; Cg: Thiên Đế Thích, Thiên chủ): vua cõi trời Đao-lợi.
[2]. Sở hành 所行 (S: saṃskāra): pháp hữu vi, bởi vì pháp hữu vi là do nhân duyên tạo thành, nên tất cả pháp vô thường, cùng nghĩa với hành trong “Chư hành vô thường” và hành uẩn trong ngũ uẩn.